Dịch giả: VoMenh
Lúc Ngũ Hưng Lượng nói ra những lời này, Ứng Tư Tuyết giật thót một cái.
Cô ấy có một cảm giác chẳng lành. Người đàn ông trước mặt này tỏa ra một cỗ tà khí từ đầu đến chân. Hơn nữa, ông ấy trả lời lạ lùng như thế, có phải chăng chính là chủ mưu phía sau vụ này? Ứng Tư Tuyết ngập ngừng vài giây, sau đó giả vờ ngu ngơ hỏi:
- Thú vị ư? chú Ngũ... có ý gì?
Ông ta không thèm trả lời câu hỏi này của Ứng Tư Tuyết.
Lão ấy đứng dậy, sau đó đi đến váy trước bài vị của Thiên- Địa - Quân - Thân - Sư trên bàn thờ một cái.
Ông ta xoay lưng về hướng Ứng Tư Tuyết, lấy ra ba cây nhang, châm hương xá vị Bồ Tát trước mặt, sau đó cắm nhang vào cái lư hương đang có vài nén nhang khác đang cháy sắp tàn.
Xong xuôi mọi việc, ông ấy quay lại nhìn vào một khoảng không nào đó giữa căn phòng khách mờ mịt nhang đèn, nói:
- Có rất nhiều thứ không sạch sẽ trên thế giới này, chỉ là không biết cô Ứng đây gặp phải dạng nào thôi? Cô có thể giải thích cặn kẽ cho tôi nghe được không?
Ứng Tư Tuyết gật đầu:
- Vâng. Chuyện là thế này: Lúc trước, cháu có đến nhà bạn chơi, lúc đó trời chập choạng tối. Khi cháu lái xe ngang qua một con đường mòn thì thấy một cô gái nọ đứng ngoắc xe.
- Lúc đó cháu cũng chẳng nghĩ gì xa xôi, cho là mình nhìn lầm nên cứ lái thẳng một mạch về nhà.
- Thế nhưng, sau khi cháu về,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tat-ca-ban-gai-cua-toi-deu-la-le-quy/1152809/chuong-137.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.