Dịch: BsChien
Nhóm dịch: Vô Sĩ
Một cái lục lạc?
Sau khi Ứng Tư Tuyết lấy ra cái chuông nhỏ, Dương Húc Minh bỗng thấy lạnh sống lưng.
Có vẻ thứ đồ chơi này chứa gì đó không sạch sẽ.
Chần chừ mấy giây, hắn không tùy tiện chạm vào cái lục lạc nhỏ.
- Cái lục lạc này tự nhiên xuất hiện bên người em? Sau đó em mang về nhà? Em cảm thấy nó liên quan đến việc em bị quỷ quấn lấy sao?
Ứng Tư Tuyết chần chờ mấy giây, gật đầu:
- Nếu như nói có cái gì không ổn thì có lẽ chỉ có nó mà thôi.
Dương Húc Minh hỏi:
- Vậy người bạn dẫn em đi viếng đám tang đâu rồi? Bây giờ vẫn khỏe chứ?
Ứng Tư Tuyết gật đầu:
- Em đã nói chuyện này cho bạn ấy, thậm chí bạn ấy còn qua nhà em ở hai ngày. Nhưng bạn ấy cũng không nhìn thấy lão già kia.
Thực tế ra, tất cả mọi người đều không nhìn thấy lão già kia, chỉ có em có thể nhìn thấy. Dường như lão chỉ muốn giết em, còn với người khác thì không có hứng thú.
Câu trả lời của Ứng Tư Tuyết làm Dương Húc Minh nhíu mày.
Lão già giết người theo mục tiêu đã định? Vậy Ứng Tư Tuyết đã làm gì đụng chạm đến lão mới khiến lão đeo bám đây?
Dương Húc Minh hỏi:
- Anh xác nhận lại một chút. Em đi viếng đám tang kia, người chết chính là lão già này đúng chứ?
Ứng Tư Tuyết nuốt một ngụm nước bọt, gật đầu:
- Bạn em đã cho em xem ảnh của lão già kia, chính là lão không sai được.
Dương Húc
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tat-ca-ban-gai-cua-toi-deu-la-le-quy/1152805/chuong-133.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.