Dịch: VoMenh
Nhóm dịch: Vô Sĩ
Do đó, phụ nữ đúng là loại sinh vật kinh khủng khó mà giải thích được.
Lúc còn sống vô cùng ghen tuông, qua đời rồi cũng luôn thèm thuồng vị dấm!
Dương Húc Minh đột nhiên hiểu ra nguyên nhân Lý Tử muốn giết hắn.
Chẳng phải chính là lúc sống nằm cùng giường, chết rồi chôn cùng một mộ hay sao? Chèn ơi! Đây chẳng lẽ là một loại biểu hiện mới của hội chứng Yandere* hay sao? Gọi là gì nhỉ... Tình yêu Ma Quỷ chăng?
(Chú thích: Yandere là từ tiếng Nhật, được ghép từ 2 từ Yanderu (病んでる) nghĩa là điên loạn và từ Deredere (デレデレ) nghĩa là yêu. Đây là một thuật ngữ trong truyện tranh (manga),phim hoạt hình (anime) của Nhật dùng để chỉ tính cách của nhân vật nữ có tình yêu dành cho người mình yêu quá lớn, không có sự kiểm soát và dần biến chất.)
Càng nghĩ, Dương Húc Minh càng thấy nhức đầu.
- Hay là em báo cảnh sát đi! - Dương Húc Minh nói:
- Em đến đồn cảnh sát chờ vài tiếng, anh giải quyết xong vài việc sẽ đến tìm em.
- Anh nghĩ tại đồn cảnh sát khá an toàn, đó chính là Cơ quan Chính phủ nha, bọn Lệ quỷ chắc cũng không dám lộng hành.
Ứng Tư Tuyết trợn mặt, giọng nghi ngờ hỏi:
- Anh có chắc hông? Chẳng phải anh vừa nói quỷ là một hiện tượng tự nhiên ư? Cơ quan Chính phủ mà lại có thể hù dọa được bọn Lệ quỷ hả?
... Dương Húc Minh á khẩu, chẳng thể đáp lời.
Hắn suy nghĩ một chút rồi nói:
- Ngoại trừ báo án ra, em có còn sự
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tat-ca-ban-gai-cua-toi-deu-la-le-quy/1152799/chuong-127.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.