Dịch: BsChien
Nhóm dịch: Vô Sĩ
Mạnh Chí Thành lui lại nhìn nụ cười sáng lóa trên mặt thanh niên kia. Hắn vui vẻ vỗ vỗ bả vai Mạnh Chí Thành nói:
- Như vậy mới đúng chớ! Tôi chính là người tốt bụng đang muốn giúp đỡ ông anh. Thế mà vừa rồi ông anh xa lánh thật khiến cho tôi đau lòng.
Mạnh Chí Thành trừng mắt nhìn đối phương, nói:
- Có chuyện gì thì nói thẳng, đừng tỏ ra thần thần bí bí.
- Vậy được, tôi đục núi phá đường nói thẳng, tôi hi vọng anh Mạnh mang tôi đến vị trí của cô bé hai năm trước, để tôi kết thúc một đoạn ân oán cuối cùng với cô ta.
Về sau, chúng ta không liên quan đến nhau, không ai nợ ai, tôi sẽ không đến quấy nhiễu cuộc sống của ông anh. Như thế nào?
Lời nói của đối phương khiến Mạnh Chí Thành tràn ngập hoang mang. Thằng này muốn tìm cô gái kia? Chẳng lẽ hắn không biết cô ta đã chết ngủm rồi?
Mạnh Chí Thành vẻ mặt ngơ ngác, đầu toàn dấu hỏi. Thanh niên kia lại lần nữa nở nụ cười quái dị:
- Tôi biết thắc mắc của anh Mạnh, cô gái kia hoàn toàn đã không còn trên nhân thế, nhưng mà…
Nói đến đây, nam thanh niên dừng lại một chút, hắn im lặng quan sát bốn phía xung quanh, xác nhận không có ai ở gần nghe lén, lúc này mới hạ thấp âm điệu, trầm giọng nói:
- Có đôi khi, người chết rồi cũng không phải là đã kết thúc. Ân oán của tôi với cô ta, dù chết cũng sẽ không bỏ qua.
Cho nên, tôi cần ông anh dẫn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tat-ca-ban-gai-cua-toi-deu-la-le-quy/1152788/chuong-116.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.