Dịch giả: Doãn Đại Hiệp
Bóng tối vô tận bao phủ.
Khi Dương Húc Minh nhắm mắt lại, hắn cảm giác mình đang rơi vào một thế giới khác chỉ toàn bóng tối. Dường như mọi thứ trong biệt thự đã cách hắn rất xa rất xa.
Hắn nghe không được bất cứ âm thanh gì.
Tiếng bước chân lên tầng kia cũng biến mất, Dương Húc Minh cảm giác đang rơi vào bóng đêm vô tận. Cảm giác rét lạnh bao phủ giống như nằm trong một bể nước đá.
Hắn chìm xuống dần dần...
Trong thế giới tối đen yên tĩnh, ngay cả tiếng hít thở của bản thân hắn cũng không nghe được. Dương Húc Minh đắm chìm trong trải nghiệm đáng sợ này không biết đã qua bao nhiêu lâu.
Cuối cùng, hắn dừng lại.
Hắn đã rời khỏi thế giới đen tối kia.
Dương Húc Minh thấy hắn đang ngồi ở vị trí phụ lái trên một chiếc ô tô. Phía trước là đường núi tối om.
Ngoài cửa sổ là một mảnh núi rừng tĩnh mịch.
Chiếc xe này đang đi trên một con đường núi. Trước mắt không nhìn thấy ánh đèn đường hay hình bóng con người. Dương Húc Minh giật mình liếc nhìn sang bên cạnh.
Trên ghế lái, một người đàn ông trung niên béo bụng đang ngồi.
Ông ta đang nói chuyện điện thoại:
- Bố mày đã lên cao tốc rồi! Tôn Hưng Diệu, tốt nhất là mày cứ ở nhà chờ tao, nếu lúc về tao không nhìn thấy mày thì mày chết chắc rồi!
Người đàn ông trông có vẻ rất tức giận. Trong điện thoại truyền đến một âm thanh rụt rè sợ hãi.
- ..... Con đang ở nhà.
- Ở nhà thì tốt!
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tat-ca-ban-gai-cua-toi-deu-la-le-quy/1152775/chuong-103.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.