Dịch giả: Doãn Đại Hiệp
Mặc dù bà dì này nhiều lần giữ Dương Húc Minh lại ăn cơm tối, nhưng hắn phải từ chối. Hiện tại trời sắp tối, hắn cần tìm một chỗ yên tĩnh để xem « Sinh Tử Lục » có nội dung gì mới. Tin tức về anh em nhà họ Hồng cũng đã có khá đầy đủ, ở thêm cũng không giải quyết được gì.
Đi bộ một quãng xa, bỏ lại căn nhà họ Hồng sau lưng, Dương Húc Minh đã đến ngã rẽ vào căn biệt thự bỏ hoang kia.
Mặt trời đã biến mất hoàn toàn sau dãy núi phía chân trời xa xôi. Tuy trời chưa tối hẳn nhưng ở nơi đây chỉ còn vài tia sáng ảm đạm. Trên đường nhựa một màu u ám không hề có lấy một ngọn đèn đường. Dương Húc Minh một mình ngồi ở ven đường, lấy ra « Sinh Tử Lục » từ trong túi áo.
Hắn mượn những tia sáng cuối cùng của buổi hoàng hôn mà mở « Sinh Tử Lục » ra xem nội dung mới.
Lưng tựa lưng cùng thi thể: Vì sao mà người sống cần phải thở?
Mỗi khi trời tối, ta đều cảm giác trên đỉnh đầu của mình có người đang hít thở
Tiếng hít thở kia rất nhỏ, rất nhẹ, nhưng rất rõ ràng
Ta như bị điên chạy khắp nơi, chuyển nhà trọ, chuyển phòng ở không ngừng nghỉ, muốn rời xa vật kia
Nhưng mỗi khi nửa đêm tỉnh lại, cho dù ta trốn đến đâu, ta đều nghe tiếng hít thở kỳ quái ở trên đầu ta
Mà ta rõ ràng cảm giác được, vật kia ngày càng dao động, ngày càng mất kiên nhẫn
Nó dường như cũng phát
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tat-ca-ban-gai-cua-toi-deu-la-le-quy/1152766/chuong-94.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.