Dịch giả: BsChien
“Em hăm phải Tiểu tiên nữ”đưa ra ví dụ này khiến Dương Húc Minh dựng đứng tóc gáy. Hắn trợn mắt nhìn những tin nhắn trên điện thoại, câm lặng nửa ngày sau đó mới bình tĩnh lại được.
“Dương Húc Minh”: - Em dọa anh sợ vãi linh hồn rồi! Rất có năng khiếu kể chuyện ma nha nàng!
“Em hăm phải Tiểu tiên nữ”: - Hí hí hí! Ai bỉu anh nói em luyến ái. Bất quá chuyện này là thật á, bởi vì cảnh sát đã thông báo rùi.
Đứa con sau khi bị đâm hok có lập tức chết ngay mà nằm tại chỗ chảy máu dần dần mới tắt thở. Cho nên cuối cùng lại ra kết quả ông cha chết trước một ngày.
Đương nhiên tình huống thật sự như thế nào thì có lẽ chỉ có hai cha con kia mới bít được. Anh còn hỏi gì nữa hem?
“Dương Húc Minh”: - Không có, không có. Em chơi game đi.
Đặt điện thoại di động xuống, kết thúc cuộc nói chuyện với “Em hăm phải Tiểu tiên nữ”, Dương Húc Minh thừ người ngồi trên ghế sopha, lấy tay day day trán.
Thật sự đau đầu, điều này khá là quái dị. Cô bé Tiểu Tiên Nữ kia nói cũng có lý, nhà ma thông thường và nhà ma có án mạng phát sinh là hai khái niệm hoàn toàn khác nhau.
Căn nhà đỏ ở Song Dát mặc dù cũng rùng rợn quỷ dị nhưng tối thiểu chưa có ai bị giết chết, chị em họ Tưởng sau khi thành Lệ quỷ cũng chưa từng giết ai trong nhà. Nhưng Bạch Vân Sơn Trang vậy mà đã có người đi vào trong đó và bị Lệ quỷ giết
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tat-ca-ban-gai-cua-toi-deu-la-le-quy/1152761/chuong-89.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.