Dịch: VoMenh
Nếu Sinh Tử Lục không thèm trả lời, Dương Húc Minh cũng méo thèm chờ đợi.
Hắn bỏ quyển nhật ký màu hồng vào trong túi xách, cất quyển Sinh Tử Lục vào, sau đó xoay người đi thẳng về nhà.
Lang thang bên ngoài hơn nửa đêm, Dương Húc Minh khá buồn ngủ.
Cứ như thế nữa thì đồng hồ sinh học của hắn chắc cũng bị sai lệch trầm trọng mất. Dương Húc Minh vừa than thở vừa hì hục đi lên cầu thang tối om, leo lên tầng năm, cẩn thận mở cửa phòng mình.
Sau khi mở cửa, Dương Húc Minh ưu tiên lấy cây nến đỏ trong tủ chứa giày ra.
Hắn chỉ có thể thấy mình an toàn khi có cây nến trong tay.
Có thể ví von độ dài của cây nến cũng tương đồng với độ dài sinh mệnh của hắn.
Nến đỏ cháy hết, mạng hắn cũng tàn.
Dương Húc Minh đóng cửa cẩn thận, sau đó đi vào nhà. Hiện tại là gần sáng, hắn sợ có khả năng Trành quỷ vẫn chưa đi.
Do đó hắn không dám trì hoãn, đi thẳng tới phòng ngủ, tối thiểu thì đó có lẽ là một nơi an toàn.
Lúc đi ngang qua phòng ngủ của Lý Tử, hắn chần chờ vài giây.
Sau đó, hắn gõ nhẹ phòng ngủ của "cô ấy".
- Cục cưng ơi! Em ngủ chưa?
Căn phòng yên tĩnh, không một lời hồi âm.
Dương Húc Minh cũng chẳng chờ mong có tiếng người đáp lại.
Hắn đứng bên ngoài cửa, nói:
- Anh sẽ sớm tìm ra cách giúp em. Anh sẽ đòi lại công bằng cho em, cho dù nguyên nhân gây ra tai nạn cho em ở Cửu Giang có khủng bố
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tat-ca-ban-gai-cua-toi-deu-la-le-quy/1152733/chuong-61.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.