Dịch giả: BsChien
Biên: VoMenh
Xoạt xoạt xoạt… Xoạt xoạt xoạt… Trong bóng đêm, âm thanh kia tựa hồ càng lúc càng gần.
Dương Húc Minh ngồi cứng ngắc tại chỗ, ánh nến phản chiếu lên mặt hắn một sắc vàng nhợt nhạt. Ngón tay vẫn nắm chặt đũa, hắn liên tục gõ vào cái chén không
Keng... Keng... Keng... Keng...
Từng tiếng gõ thanh thúy vang lên, lan xa trong bóng đêm rồi tựa hồ có tiếng vọng đáp lại. Từ trong bụi cỏ dại vẫn phát ra âm thanh xoàn xoạt như là có thứ gì đó đang bò ra.
Càng lúc càng bò lại gần Dương Húc Minh.
Trên trán hắn chậm rãi lăn xuống một giọt mồ hôi lạnh ngắt. Chắc không phải là rắn độc bò ra chứ? Hoặc là một thứ gì đó đáng sợ đang tới?
Dương Húc Minh liếc mắt nhìn về phía âm thanh truyền đến.
Trống rỗng chẳng có thứ gì.
Ngoại trừ cỏ dại ra thì chỉ có một màu đen như mực, không hề có thứ quỷ dị gì xuất hiện.
Cùng lúc với Dương Húc Minh nhìn qua, âm thanh xoàn xoạt đột nhiên biến mất y như chưa từng xuất hiện.
…Xoẹt..
Một âm thanh kỳ dị vang lên ở hướng khác khiến Dương Húc Minh cứng người lại. Hắn liếc nhanh về hướng đó thì thấy thoáng như có một bóng đen vừa chạy vụt qua.
Nhưng khi hắn quay đầu nhìn kỹ hơn thì chỗ ngã ba vừa nãy vẫn đen ngòm quạnh quẽ, không có thấy bất kỳ cái bóng nào.
Chẳng lẽ mình hoa mắt nhìn lầm?
Dương Húc Minh nuốt một ngụm nước bọt, quyết định không nhìn ngang ngó dọc nữa, hắn tiếp tục gõ vào cái chén trước mặt.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tat-ca-ban-gai-cua-toi-deu-la-le-quy/1152730/chuong-58.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.