Dịch: BsChien
Biên: VoMenh + Hanamon
Xe taxi lặng lẽ chạy trên con đường u ám, ánh đèn hiu hắt tỏa xuống mặt đường thứ ánh sáng vàng lợt nhợt nhạt.
Đi ra khỏi khu vực trung tâm núi Phượng Hoàng, con đường xuất hiện nhiều ổ gà mấp mô lồi lõm. Mặc dù xung quanh đã rất hoang vu thế nhưng hai bên vẫn còn có đèn đường.
Khi taxi bắt đầu rẽ xuống dốc, Dương Húc Minh có thể nhìn thấy dưới núi phía xa xa là một vùng đèn đuốc sáng trưng – Đó là trung tâm phồn hoa nhất thành phố Lục Bàn Thủy: Quảng trường Nhân Dân. Từ chỗ dốc này nếu đi thẳng tắp xuống dưới núi thì chỉ khoảng 2km là đã tới quảng trường, ánh đèn sáng rực khiến Dương Húc Minh vẫn còn cảm giác được vết tích của thành thị nhân loại.
Đến khi taxi chuyển hướng sang phải, rẽ vào một con đường nhỏ đen như mực, lúc này tất cả đều biến mất, bọn hắn triệt để rời xa ánh đèn phố thị.
Trên con đường phía trước là một mảnh đen kịt, không nhìn thấy bất luận chút ánh sáng nào. Không có đèn đường, không có cư dân, thậm chí vỉa hè đi bộ hai bên đường cũng không được lát gạch.
Hai bên đường cỏ dại mọc thành bụi, lay động trong gió đêm phát ra thứ âm thanh xào xạc đầy vẻ thê lương.
Đèn xe taxi miễn cưỡng chiếu sáng một mảnh nhỏ phía trước. Theo con đường bắt đầu dốc đi lên, xung quanh càng lúc càng hoang vu tăm tối. Con đường này trước là lối mòn vòng quanh biên giới núi Phượng Hoàng, đi lên hướng đỉnh núi, càng đi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tat-ca-ban-gai-cua-toi-deu-la-le-quy/1152728/chuong-56.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.