Dịch giả: BsChien + VoMenh
Nhiệt độ trong không khí đột nhiên hạ thấp đến cực điểm, căn phòng bỗng như rơi vào trong hầm băng lạnh ngắt khiến toàn thân Dương Húc Minh nổi da gà. Nhưng sau khi cửa phòng vỡ ra thì trong nháy mắt hắn lại có thể hít thở được bình thường, tựa như không gian bịt kín đã được chọc thủng một lỗ giúp không khí khôi phục lưu thông.
Bị thiếu dưỡng khí đến choáng váng nên Dương Húc Minh không suy nghĩ nhiều nữa, trực tiếp há hốc mồm mũi ra hít lấy hít để, dù là mùi hôi thối kia cùng không khí ào ạt chui vào trong mũi hắn nhưng hắn cũng chẳng quan tâm.
Tuy nhiên tình huống nguy hiểm trước mắt thì Dương Húc Minh cũng không có quên, hắn vừa há miệng thở dốc, vừa nắm chặt xác chết đang không ngừng giãy dụa trong tay, mắt nhìn chằm chằm ra cửa phòng.
Dưới ánh trăng u ám, Dương Húc Minh nhìn kĩ thân hình trắng bệch trước cửa phòng, nó cũng đang chăm chú nhìn lại hắn. Đây là một cô bé tuổi không lớn lắm, chắc hẳn khi còn sống là một thiếu nữ xinh đẹp, chỉ là hiện tại nhìn có chút quỷ dị khủng bố: Làn da tái nhợt, ánh mắt trống rỗng vô hồn, tròng mắt mông lung không có sức sống, hoàn toàn là một đôi mắt người chết.
Điều khiến Dương Húc Minh để ý nhất là trên chân nó mang một đôi giày thêu màu đỏ. Nhìn thấy đôi giày, trong lòng hắn cảm thấy có chút vui vẻ, nhưng chỉ giây lát, niềm vui nho nhỏ này lập tức tan biến. Bởi vì bóng trắng nhấc chân, bước
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tat-ca-ban-gai-cua-toi-deu-la-le-quy/1152704/chuong-32.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.