Dịch giả: BsChien
Biên: VoMenh
Trong phòng khách, Dương Húc Minh rất thành khẩn ăn ngay nói thật, đồng thời thuận tiện vì chính mình mà giải thích.
Vương Trấn thì nhẹ gật đầu, trấn an cảm xúc Dương Húc Minh.
"Yên tâm, chúng tôi tạm thời không hoài nghi cậu, cho nên cậu không cần khẩn trương."
Vương Trấn nói xong, thu hồi tấm hình kia. Sau đó lại hỏi Dương Húc Minh một vài vấn đề.
Tỉ như vào đêm nữ sinh này bị sát hại, Dương Húc Minh lúc đó đang làm cái gì, đi nơi nào, có liên hệ với người lạ nào không...
Cơ hồ đều là theo một dạng công thức xét hỏi điều tra thông thường.
Nhưng Dương Húc Minh hoàn toàn chính xác cùng nữ sinh này không quen thân, hai người cũng không có liên hệ gì. Thậm chí cả tên nữ sinh này, Dương Húc Minh cũng không biết luôn, hai người cơ bản là người xa lạ, không cho cảnh sát có được bất kỳ sự trợ giúp nào.
Đối với cái này, hai cảnh sát cũng không có bất kỳ cái gì ngoài ý muốn.
Bọn họ trước khi đến đã có điều tra hết các vấn đề liên quan giữa Dương Húc Minh và nạn nhân này, tìm đến Dương Húc Minh cũng chỉ là làm theo nguyên tắc điều tra không bỏ sót, cũng thực tình không có trông cậy tìm được thông tin gì trọng yếu.
Sau khi hỏi xong một loạt câu hỏi, Vương Trấn đứng dậy.
- Đã xong rồi, chúng tôi sẽ không quấy rầy cậu nữa. Dương Húc Minh, cậu nếu sau này có phát hiện gì mới thì tùy thời có thể gọi điện cho tôi,chúng tôi sẽ liên lạc
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tat-ca-ban-gai-cua-toi-deu-la-le-quy/1152683/chuong-11.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.