Dịch giả: VoMenh
Hiện tại, dùng cụm từ "cùng đường mạt lộ" để diễn tả về tình cảnh của Dương Húc Minh vẫn còn chưa đủ.
Những vết máu ứ đọng trên cổ là minh chứng rõ ràng nhất để hắn biết mình đang rơi vào tình cảnh cực kỳ nguy hiểm.
Hơn hai mươi năm qua, Dương Húc Minh có bao giờ tin trên đời này có quỷ. Nhưng trong vòng hai tháng nay, trải nghiệm của bản thân hắn lại nằm ngoài khả năng giải thích của khoa học.
Dương Húc Minh chỉ có thể liều mạng thử tất cả mọi cách khi tuyệt vọng. Dĩ nhiên, hắn đúng là tuyệt vọng, nhưng không hẳn là hết cách.
Lúc còn bé, cha hắn có một người bạn, gọi là chú Sinh; chú ấy đã tặng cho hắn một khối ngọc bội.
Khi đó, chú Sinh nghiêm túc nói với hắn rằng, nếu có một ngày, khối ngọc bội này phát sáng thì hắn phải vội vàng quay lại tìm chú Sinh.
Mẹ hắn vẫn luôn bảo chú Sinh là một gã bịp bợm giang hồ; sau khi cha hắn mất, hắn cũng không có gặp lại chú Sinh nữa. Nhưng sự thật đã chứng minh, khối ngọc bội mà chú Sinh để lại đã cứu mạng hắn vào đêm qua.
Nếu không, Dương Húc Minh hiện tại đã là một cái xác chết.
Sau khi thức dậy lúc sáng sớm, Dương Húc Minh lập tức gọi điện thoại nhờ mẹ giúp đỡ, năn nỉ mãi, rốt cuộc mẹ mới đồng ý giúp hắn liên lạc chú Sinh.
Nhưng mà, chú Sinh đã qua đời cách đây bảy năm rồi. Người duy nhất mà mẹ hắn có thể liên lạc được chính là người bà con xa đã giúp
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tat-ca-ban-gai-cua-toi-deu-la-le-quy/1152674/chuong-2.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.