Tầng dưới cùng của hộp thức ăn, để vài kén tằm dẹp lép phai vàng.
Hoàng Mộ Vân đờ đẫn nhặt kén tằm ra, bỏ vào túi áo bên sườn, quay đầu nói với chị Quế: "Tôi đi thăm anh."
Kén tằm vì thế lại rơi vào tay Hoàng Mạc như, khô quắt queo, nhìn qua khẽ nứt có thể thoáng thấy bên trong là một con nhộng màu nâu nhạt, khe khẽ ngọ nguậy, phát ra những tiếng "lách tách". Hắn ngơ ngác nhìn em trai, như đang mong mỏi gã có thể thông qua mấy chiếc kén này đưa ra một đáp án nào đó, nhưng em trai cũng nhìn hắn với ánh mắt tương tự.
"Đã nhớ được gì chưa? Ví dụ em là ai?" Hoàng Mộ Vân quan sát nét mặt anh trai, mắt mở rất to, chỉ sợ bỏ sót dù chỉ một phản ứng khác thường.
Nhưng Hoàng Mạc Như lại vẫn hờ hững, rồi đột nhiên cầm kén vứt xuống đất, giơ chân dẫm lên, di mạnh mấy cái, vỏ kén lạo xạo yếu ớt dưới đế giày. Âm thanh ấy khoan vào đầu óc hắn, giơ ra một cánh tay vô hình, cố ngăn hắn không rơi vào hố đen ký ức...
"Người nhà và mấy người ở đều nhận ra rồi, chỉ là hôm bị thương rốt cuộc xảy ra chuyện gì, thì anh vẫn mơ hồ chưa nhớ được." Hắn chỉ vào cái đầu được quấn một vòng vải sô, cười gượng nói.
"Anh thật không nhớ ra, hay giả vờ không nhớ ra? Hình như với người ta anh lại nói khác đấy." Hoàng Mộ Vân không vòng vo, nói toạc ý đồ tới tận nơi hỏi tội của mình.
Câu nói
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tarot-la-bai-phan-quyet/3121693/chuong-32.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.