Bộ bài tarot mà Đỗ Xuân Hiểu vẫn dùng bịp người hoàn toàn không phát huy tác dụng trước mặt Đào Chi, dù sao đáp án hai người đang cùng tìm kiếm không phải thứ lá bài có thể chỉ ra được. Vì vậy Đỗ Xuân Hiểu chỉ xem cho Đào Chi bằng bộ ẩn phụ, lời nói ra đương nhiên cũng không dễ nghe gì, đoán định cô ta suốt đời long đong lận đận, khi về già không nơi nương tựa, chỉ sống qua ngày bằng khoản tiền tích cóp ít ỏi. Đây đại để là số mệnh của đa số các kỹ nữ, tựa hồ nửa kiếp trước đã đem phung phí hết tình dục, đổi lại nửa kiếp sau phải lạnh lẽo cô quạnh. Đương nhiên, nhan sắc tầm thường của Đào Chi chính là nguyên nhân chủ yếu. Nói tóm lại, theo lý luận giản đơn cay nghiệt của Đỗ Xuân Hiểu, xác thịt có đẹp sống mới có lợi, còn như dạng hồng nhan bạc mệnh kiểu Tuyết Nhi, chỉ có thể trách bọn họ thời vận xấu.
"Ôi chao, Đỗ tiểu thư nói đúng thật, trúng phóc." Đào Chi nghe hết "bài nguyền" của cô, không hề tức giận, trái lại còn bưng miệng phá lên cười, "Song, cái khổ nửa đời sau phải chịu, tôi đã sớm có chuẩn bị rồi, không phiền chị nhắc nhở nữa. Chuyện muốn hỏi là về đứa em gái mệnh khổ của tôi kìa."
"Cái đó, còn phải đợi cô nói cho chúng tôi vài chuyện trước, tiền xem bói có thể không lấy." Hạ Băng vừa nhanh nhảu chen lời, mu bàn chân đã bị gót giày của Đỗ Xuân Hiểu giẫm mạnh, còn nghiến thêm mấy cái, anh quay đầu lại liền
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tarot-la-bai-phan-quyet/3121673/chuong-22.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.