Mạnh Trác Dao không nói năng gì chẵn mười ngày.
Vốn là một chuyện đau đớn, nhưng bà lại cảm thấy nhẹ nhõm, vì không cần mở miệng, kẻ hầu trái lại còn nghe lời hơn. Đặc biệt là Như Băng, a hoàn hạng hai mới điều từ bên ngoài vào, tai rất thính, chỉ cần vỗ bàn là cô ta biết bà cần gì, còn rất giỏi trông sắc mặt, đắc lực hơn Tuệ Mẫn đoản mệnh nhiều. Nghĩ đến đây, bà thần lấy làm mừng trước hung án này. Như Băng từ trước không thể vào phòng hầu hạ bà vì trên má trái có một cái bớt tím to cỡ đồng tiền, Tô Xảo Mai cảm thấy để người như vậy trong phòng không đẹp mắt, bèn đẩy Tuệ Mẫn to béo sang cho bà, khiến bà suốt ngày không vui.
Như Băng bưng đĩa dưa vàng đã bổ thành từng miếng cắm tăm tới đúng lúc trời đang nắng gắt, đá cục để ở bốn góc phòng không thể xua nổi khí nóng, từng cơn đau nhói trong miệng khiến Mạnh Trác Dao đầu óc tỉnh táo nhưng toàn thân rã rời, đặc biệt câu nói Bạch Tử Phong thì thầm bên tai lúc đắp thuốc cho bà đến giờ nghĩ lại vẫn khiến bà run rẩy sợ hãi.
Bạch Tử Phong nói: "Báo ứng sắp đến rồi."
Nhưng "báo ứng" này, đối với Mạnh Trác Dao thật vô cung oan uổng. Mười ngày chín đêm bị ép ngậm miệng, đêm nào bà cũng mơ thấy Tuyết Nhi ôm theo xác đứa trẻ sơ sinh máu thịt bầy nhầy gào khóc với bà, tỉnh dậy thì vết thương sắp lành trong miệng lại bị răng cứa rách toạc, phải bảo Như Băng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tarot-la-bai-phan-quyet/3121655/chuong-12.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.