Một tuần thì có ba ngày cậu Cả nhà họ Hoàng ăn xong cơm tối liền vội vội vàng vàng đi đến một quán trà ở góc Tây trấn. Trước kia nơi đây từng nườm nượp khách khứa, rất nhiều con hát bất đắc chí đều tìm thấy ở đây sự tôn nghiêm đã mất, về sau xảy ra xô xát, đến vai khép vở cũng bị đánh đuổi đi, bất đắc dĩ mới đành đứt gánh. Từ đó về sau nơi này trở thành quán trà thuần túy, chỉ mời mấy vị tiên sinh tới hát bình đàn(1),tuy không hay đến độ phải đập bàn khen, nhưng cũng không đến nỗi sai nhịp lạc điệu, rốt cuộc vẫn có thể miễn cưỡng giúp không khí bớt phần tịch mịch.
Hoàng Mạc Như quen chọn góc sát phòng trà nước, ông chủ chỉ tùy tiện đặt một tấm nình phong ngăn cách tiền đài hậu đài, hắn ngồi lấp ló ngay cạnh bình phong, sau đó gọi một âm Bích Loa Xuân, mơ màng tưởng tượng nơi Hoàng Mộ Vân tới.
Tên ngốc si tình này nhất định trong lòng tơ tưởng Bạch Tử Phong, nhưng tay lại ôm ấp con kỹ nữa hạng hai ở Phong Nguyệt lâu, xót xa và thê lương nhường vậy, thật nghĩ mà chỉ muốn phá lên cười. Có thể thấy không phải ai cũng làm được công tử phong lưu, giống như Hoàng Mạc Như hắn đang phải ra sức kiểm chế lòng kiêu ngạo ngút trời, ở nơi này đợi thời khắc mê hồn nghìn vàng khó mua nổi.
Nhưng vận may đàn ông trấn Thanh Vân này cả đời không sao biết đến, hắn đều nhận được trên thân thể nàng, ngón chân trắng ngần tròn lẳn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tarot-la-bai-phan-quyet/3121651/chuong-10.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.