Đối với một trấn lớn như trấn Thanh Vân, tiệm sách Hoang Đường quả thậtnhỏ đến không thể nhỏ hơn, lại nằm ở nơi khuất nẻo,trong con ngõ nhỏ bên cạnh gian nhà cũ của bà cô Phùng, một bên là sạp bánh nướng, một bênbán hương nhang tiền vàng, quả cũng thần bí.Mặt tiền cửa tiệm chỉ rộnghơn ba mươi thước, sát tường kê ba giá sách cũ, chồng chất nghiêng ngảhơn trăm cuốn sách đã phủ đầy bụi bẩn không còn nhìn ra mầu gốc, sát sau quầy thanh toán dựng một cây cột sơn dầu loang lổ, bên trên đóng mộtcây đinh thô, treo chiếc đồng hồ kiểu Tây búa chuông đã hoen gỉ, cả ngày chạy tích tắc không ngừng, trên mặt kính đậy loang lổ mấy đốm bẩn. Cửatiệm thế này, ngoài chủ tiệm ra, có người nào ghé qua hẳn cũng được xemnhư ký tích.
Sạp bánh nướng của Vương Nhị Cẩu mở hàng từ rất sớm, dọn hàng cũng khá muộn, nhưng mỗi khi hắn vừa bắt đầu đóng nắp mấy hũtương ngọt thì y như rằng cánh cửa tiệm sách lại cót két mở ra, một côgái mặt xanh môi tái, rõ ràng là ngủ không đủ giấc, đầu tết bím tóc dày, mặc xường xám lam màu đất, một tay kẹp điếu thuốc hút dở, tay kia cầmbàn chải đánh răng bước ra từ khe cửa.
Vương Nhị Cẩu nghe tiếngcửa kẽo kẹt, bèn cầm lấy chiếc bánh nướng đặt trên lò, bỏ thêm ba miếng, đậu phụ thối, phết tương ớt, lớp giấy vàng, đưa qua cho cô gái. Cô gáiliền vứt nửa điếu thuốc xuống chân, di di giày cho tắt thuốc, chìa bàntay cáu thuốc vàng khè cả đốt ra đón lây miếng bánh đưa lên
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tarot-la-bai-phan-quyet/3121634/chuong-2.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.