Bà Xoan lắp bắp: "Ai cơ ạ?"
"Người sống sau cánh cửa xanh cuối hành lang này ấy. Chúng tôi thấy tử khí tỏa ra nồng nặc từ cánh cửa ấy, vạn sự bất thường, chứng tỏ ở căn nhà ấy có điều khác lạ. Cũng có người yểm lên tòa nhà này bằng thứ bùa chú không chuyên, để những thực thể hắn tạo ra trở nên mất kiểm soát và gây ra nỗi bất hạnh cho khu nhà này..."
Bà Xoan trầm ngâm suy nghĩ, sau cùng mới cất tiếng nói:
"Tôi..tôi..lâu lắm tôi cũng không nhìn thấy người đó...lần cuối tôi nhìn thấy nó là cách đây hơn 10 năm, kể từ sau khi vụ cháy xảy ra...Hồi đó thằng bé ấy mới chỉ 15, 16 tuổi gì đó..."
"Là một cậu bé ư?"
"Vâng...năm đó, thằng bé đó là người phản kháng dữ dội nhất với cách cư xử của những người có thẩm quyền về vụ cháy. Căn hộ của nó cũng bị bắt cháy bên trong, mẹ nó vì che chở cho nó mà mất. Bố mẹ thằng bé ly dị, nó sống với mẹ ở đây. Lúc nhìn thấy nó gào khóc bên mẹ, người dân chúng tôi cũng xót lắm. Sau đó, những người dân phải chịu thiệt hại trong vụ cháy được thỏa thuận nhận đền bù và rời đi. Căn hộ của gia đình thằng bé cũng được nhận đền bù, thế nhưng thằng bé nhất quyết không chịu rời đi. Nó làm ầm lên ở trụ sở công ty của chủ đầu tư, ngày nào cũng thế, đằng đẵng cả tháng trời. Người ta đánh đập dọa dẫm gì nó cũng không nghe, bảo rằng không muốn chuyển đi nơi khác. Họ sợ nó làm loạn lên thì báo
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tap-the-09-10/229218/chuong-18.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.