Sau khi biết được sự thật, người thầy đã chuẩn bị đồ lễ cho những buổi lễ cầu siêu trước mắt. Thầy nói:
"Trẻ con là cánh cổng vào. Ở khu tập thể này, người thường thì không nói làm gì, nhưng những người thầy pháp như tôi rất khó để tiếp cận những vong hồn này. Họ chẳng có niềm tin đối với người thường, nữa là những người có năng lực tâm linh như tôi. Họ trở nên rất giận dữ và đề phòng, sợ tôi sẽ cưỡng chế họ đi. Vì thế nên dỗ dành trẻ con là dễ nhất. Vong linh đầu tiên tôi bắt gặp khi bước vào khu tập thể này là một đứa trẻ con. Nghe như chị bảo thì đó là thằng bé ngủ quên trong kho phải không...?"
"Vâng..vâng...nó là con chị Vân, nhà ở tầng 2 khu tập thể cũ đó...Hóa ra nó vẫn ở đây ư..." Bà Xoan bần thần.
"Được được...Được rồi." Ông thầy gật gù, rồi tiếp tục ghi ra những món đồ cần chuẩn bị. Ngày giờ ông đã xem trước, các buổi lễ được thực hiện cách nhau ra sao, như thế nào đều đã được ghi lại. Bà Xoan tỉ tê thêm được một hội chị em tin tưởng việc này, lại được ông tổ trưởng dân phố cho phép, bèn cùng nhau đi thu xếp, mua đồ sao cho đầy đủ. Người thầy dặn gói những món đồ chơi, quần áo hàng mã vào từng chiếc túi đỏ, buộc chặt miệng. Thầy cũng tự tay chuẩn bị những tờ sớ nho nhỏ màu xanh, bên trong chỉ có những hàng chữ đen viết sẵn, vẫn còn những khoảng trống không ghi gì.
Tới ngày làm lễ, thầy pháp tạm gọi đó là Ngày
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tap-the-09-10/229216/chuong-16.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.