Bàn tay đó kéo tôi chạy xuống dưới sân có ánh đèn sáng.
"Chị trật tự đi!". Người đó nói.
Tôi mở mắt nhìn thì nhận ra khuôn mặt của thằng Lộc điên. Nét mặt nó vẫn lì lì như cũ, nhìn thẳng vào tôi.
"Huhu..có ma..có ma..." tôi khóc, nước mắt đầm đìa. Giờ gặp người khác, kể cả là người điên cũng khiến tôi cảm thấy như được an ủi lắm.
"Không phải sợ. Em dắt chị lên nhà nhé!". Nó nói chắc nịch.
"Mày đừng điên...Tao không lên đấy nữa đâu...Tao sợ lắm rồi...". Tôi mếu máo
"Chị nhìn thấy nó à?"
Tôi gật gật đầu.
Nó thì thầm. "Em cũng hay nhìn thấy nó. Nó thích chơi trượt cầu thang, thích chạy đua. Hay rủ em chơi. Suốt ngày đòi thắng."
Xưa các cầu thang ở khu tập thể cũng thường có một cái dốc ở chính giữa cho người dân tiện chuyển đồ. Bọn trẻ con chúng tôi hay coi đấy là cầu trượt,gọi là trượt cầu thang, chạy ầm ầm trên mấy cái dốc đó chứ không thích đi bộ xuống.
"Mày lại luyên thuyên cái gì đấy? Bây giờ...bây giờ mày lên nhà chị...phòng 407..gọi...gọi cho chị mẹ chị xuống đây đi...đi mà Lộc...". tôi ngó quanh quất giờ này chẳng có ai ở khu nhà tôi đi lại, thế mới kì.
"Không cần đâu nhé, em có mẹo. Khi chị đi lên vào buổi tối, nhớ đếm bậc thang."
"Là sao?"
"Nó thích chơi chạy đua mà, nó hay tạo ra thêm bậc thang để mình chạy thua nó. Thế nên mỗi lần chị đi bộ lên, nhớ đếm đủ 12 bậc. nếu đếm thừa ra 1 bậc nữa, tức là nó đang ở phía trước mặt. Chị nói to: "Mười hai!"
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tap-the-09-10/229206/chuong-6.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.