"Thì ra thầy nhìn thấy con là người có căn cốt huyền học, nên mới nhận con làm đệ tử?" An ở phía trước đắc ý.
“Có thể coi là vậy.” Y nói. “Lần đầu nhìn thấy, đã biết con không bình thường.”
Khi đó, nếu y không kịp thời lấy sinh vật đó ra khỏi cơ thể đứa trẻ rồi cấy vào người nó một hạt đậu tiên, chắc là đã không có cơ hội gặp lại cậu, tiện thể nhận cậu làm đệ tử rồi.
Chỉ là, lần thứ hai gặp lại An, trông cậu thảm hại đến thê lương, không biết đã xảy ra chuyện gì. Sau này, dù y có gặng hỏi cũng vẫn không nói. Chỉ biết cậu khi đó vừa chạy trốn khỏi nhà họ Lục. Cho đến hiện tại, cứ mỗi khi nhắc đến họ Lục là người cứ như có rận, luống ca luống cuống cả lên.
Thằng bé này, rốt cuộc đã trải qua những gì?
“Khoảng thời gian con ở họ Lục, chắc là không dễ dàng.” Hoàng sư phụ đột nhiên lên tiếng.
An nghe đến hai chữ “họ Lục” liền nghe có một cơn lạnh buốt truyền từ sống lưng đến dây thần kinh, sắc mặt thất thần. Sau một lúc trầm mặc, nhẹ giọng nói:
“Thời điểm thích hợp, con sẽ kể người nghe.”
...
Từ sau vụ Thức Thần Tinh, An bắt đầu nghiêm túc trong việc luyện tập. Hoàng sư phụ bảo gì làm nấy, vẽ bao nhiêu lá bùa, thu phục đủ loại vong linh, học bao nhiêu câu chú, cậu cũng đều răm rắp nghe theo. Y trông thấy học trò của mình chăm chỉ, quả thật rất hài lòng.
Lại thêm bảy
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tap-su-tru-ta/2706075/chuong-9.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.