🔔 Tham gia cộng đồng đọc truyện online trên Telegram:  https://t.me/+_tC4EYqfkw83NTE1
Chương trước
Chương sau
DoanhThừa Phong đang định nói, nhưng nhìn thấy nét mặt của Đan Lô Khí linh nên lạithôi.

Tên này dường như cũng đang tiến vào trạng thái vong ngã, nếu đã như thế thì cứđể cho nó hưởng thụ một trận đi.

Đảo mắt một vòng, Doanh Thừa lẳng lặng đánh giá bốn phía.

Bỗng nhiên, ánh mắt của hắn vừa động, bước lên bước dài, đi tới bức tường phíatrước. Đưa tay ra, nhẹ nhàng chọc vào vách tường.

Lập tức, ngón tay của hắn lún sâu vào tường, đến khi hai khớp xương xuyên vàohẳn bên trong mới tiếp xúc được với vách tường kiên cố.

Sắc mặt hơi đổi, Doanh Thừa Phong không kìm nổi đảo hít một hơi khí lạnh.

Hắn trầm ngâm một chút, ống tay áo vung lên, một luồng chân khí hùng hậu lậptức phóng xuất ra, bắn thẳng vào bức tường.

Ngay lập tức, vô số tro bụi từ trên vách đá rơi xuống, một mặt của bức tườngvang lên một tiếng ầm lớn, mặt ngoài bức tường độ dày nửa thước không ngờ nhấttề rơi xuống.

Trong thính đường lập tức tràn ngập bụi đất, đến cả tầm mắt cũng bị che khuất.

Đương nhiên, lúc này trong phòng vốn không có người bình thường, bất luận làDoanh Thừa Phong, Đan Lô khí linh, hay là hơn trăm Quỷ Binh Hoàng Kim Cảnh đềukhông bị ảnh hưởng gì.

Mà Đan Lô khí linh và Quỷ Binh Hoàng Kim Cảnh lại kinh ngạc nhìn Doanh ThừaPhong, không biết hắn đang giở trò quỷ gì.

Nhưng mà, chỉ có Doanh Thừa Phong mới biết được, lúc này trong lòng hắn đangrung động đến mức nào.

Vật kiến trúc trong di tích dày thực và kiên cố như thế nào, đó là chuyện rõnhư ban ngày, trước đây Doanh Thừa Phong và kẻ khác giao đấu, dù cho dốc hếtsức lực, cũng không hy vọng gì việc để lại một nửa dấu vết ở trên tường.

Kể cả Bá Vương thương thăng tiến lên Tử Kim cấp, dùng toàn lực nổ tung, cũngmới chỉ đâm được một nửa đầu cây thương vào tường mà thôi.

Nhưng, dùng toàn lực của Bá Vương thương, chỉ đâm được một nửa đầu cây thươngvào vách tường thôi.

Một cơn gió lốc tinh thần ngang qua, không ngờ bức tường của thính đường lại bịphá huỷ mất một tầng, uy năng hiển hách này thật khó có thể tưởng tượng.

Cũng may là, trên người có hai siêu phẩm khí linh chủ động hộ chủ, nếu khôngthì hậu quả sẽ khó mà tưởng tượng nổi.

- Hô…

Một tiếng hô dài, chứa đầy tiếng thở dài từ miệng Đan Lô khí linh phát ra.

Nó vỗ bụng, nói:
- Đã lâu lắm rồi không được ăn lực lượng tinh thần tinh thuần như vậy rồi, nếunhư có thể được ăn vài lần, nhất định sẽ nâng cao ta khôi phục tốc độ.

Trong lòng Doanh Thừa Phong có chút động, nói:
- Ngươi cũng bị thương?
Nhưng hắn xem kỹ thế nào cũng không nhìn thấy thương tổn gì trên lò luyện đan.

Đan Lô Khí linh gật đầu, nói:
- Không sai, ta đã bị thương rất nặng, cho nên phải từ từ khôi phục.

Doanh Thừa Phong đảo mắt một vòng, cười nói:
- Khí linh huynh, thực ra loại lực lượng tinh thần này được ngưng tụ trong ảocảnh, nếu như tiến vào ảo cảnh đó, không biết có giúp được gì cho ngươi không.

- Ảo cảnh.
Mắt của Đan Lô khí linh liền nhấp nháy như vì sao, nó gật đầu liên tục, nói:
- Nếu như ảo cảnh do lực lượng tinh thần ngưng tụ mà thành thì chắc chắn đốivới ta có sự trợ giúp rất lớn, nơi đó ở đâu?

Doanh Thừa Phong cười khà khà, nói:
- Chuyện này nói ra thì phức tạp, ta cũng không thể khẳng định chắc chắn cótiến vào đó, cho nên tạm thời không đề cập đến nữa.

Đan Lô khí linh vò đầu bứt tai, lòng không hề muốn. Nhưng, nó không muốn làmDoanh Thừa Phong tức giận, đành phải gắt gao ngậm miệng lại, nhưng lại để lộ rasự bất mãn trong lòng.

Doanh Thừa Phong cười ha hả, nói:
- Khí linh huynh, ta hứa với ngươi, nếu như có thể, nhất định sẽ đến chỗ đó mộtlần.

Đan Lô Khí linh lúc này mới đổi giận thành vui, nó liên tục gật đầu, nụ cườithoả mãn hiện rõ trên mặt.

- Pa…

Đột nhiên, trong lò luyện đan phát ra một tiếng nổ vang.

Đan Lô khí linh nhẹ nhãng vung tay lên, nắp của lò luyện đan lập tức tự độngxốc lên, một ánh sáng màu đen từ trong đó phát ra, sau khi xoay chuyển trongkhông trung hai vòng, thì từ từ rơi xuống mặt đất.

Ánh mắt Doanh Thừa Phong ngưng lại, linh giáp này đã hoàn toàn hồi phục, nhìnqua thì giống y hệt như trước. Nhưng, khi lực lượng tinh thần của hắn phânhình, lại phát hiện ra có một chỗ không giống.

Trong linh giáp dường như chứa một tầng lực lượng khác, luồng lực lượng này mơhồ kháng cự lại lực lượng tinh thần của chính bản thân nó.

Trong lòng hắn khẽ động, nói:
- Gió lốc tinh thần?

- Không sai.
Đan Lô khí linh ngạo nghễ nói:
- Tấm linh giáp này sau khi bị gió lốc tinh thần tấn công, tuy rằng sắp bị tiêudiệt, nhưng không ngờ lại hồi phục trở lại, vậy thì có thêm một chút kháng lựctinh thần cũng vô cùng bình thường.

Doanh Thừa Phong chậm rãi gật đầu, nhưng trong lòng hắn đánh giá Đan Lô khílinh cao hơn một bậc.

Có thể làm cho linh giáp Tử Kim Cảnh nhanh chóng hồi phục như vậy đã là mộtchuyện không đơn giản chút nào, lại còn lợi dụng lực lượng tinh thần còn sótlại trên linh giáp, khiến cho linh giáp tăng thêm một tầng kháng tính, thủ đoạnnày có thể nói là nghịch trời.

Doanh Thừa Phong tin, dù cho Phong Huống kinh nghiệm chu đáo cũng tuyệt đốikhông làm được, nhưng Đan Lô Khí linh chỉ miêu tả sơ sài thì đã làm được.

Tuy Doanh Thừa Phong sớm đã được chứng kiến những điều bất phàm từ Đan Lô Khílinh, nhưng lần này vẫn cảm thấy khiếp sợ.

Ống tay áo vung lên, thu tấm linh giáp lại, Doanh Thừa Phong lại lấy ra một ítvật liệu thép tinh, hắn nói:
- Khí linh huynh, xin hãy giúp ta luyện thành nước.

Đan Lô khí linh xem xét Lang Vương Thuẫn trong tay Doanh Thừa Phong, đột nhiênnói:
- Trên tấm thuẫn bài này, cũng có một chút lực lượng còn sót lại của gió lốctinh thần, ngươi có bằng lòng chuyển hoán không?

Doanh Thừa Phong nghe vậy mừng rỡ, liên tục gật đầu, nói:
- Đương nhiên đồng ý rồi.

- Được, hãy giao cho ta.
Đan Lô khí linh nhẹ nhàng phất tay, một đường lân quang bay lên, làm cho tàiliệu trên mặt đất quấn vào trong lò luyện đan, lửa lân tinh đột nhiên trở nêncuộn trào mãnh liệt mênh mông.

Doanh Thừa Phong chậm rãi gật đầu, do dự một chút, nói:
- Ngươi dạy cho ta cách thức, ta sẽ đích thân ra tay.

Đan Lô khí linh tuy hiểu được rất nhiều loại dị năng, khiến hắn được mở rộngtầm mắt, nhưng có những năng lực được đích thân học, và nắm vững thì vẫn tốthơn.

Cha có mẹ có, chi bằng tự mình có sẽ tốt hơn, câu nói này Doanh Thừa Phong hiểurất rõ.

Đan Lô khí linh kinh ngạc nhìn hắn, nói:
- Ngươi thật sự muốn học sao?

- Đương nhiên, có gì không ổn sao?
Doanh Thừa Phong chậm rãi hỏi.

Đan Lô khí linh đứng thẳng hai vai, trông rất giống tướng người, nó nói:
- Những người mà trước đây ta gặp đều là đưa đồ cho ta chế luyện, chứ muốn họckiến thức luyện đan chế dược từ ta, thì chỉ lác đác vài người, có thể đếm trênđầu ngón tay.

Doanh Thừa Phong không kìm được cười, nói:
- Người ta là người ta, ta là ta, đương nhiên sẽ không giống nhau rồi.

- Nhưng tinh lực của một người chung quy cũng chỉ hữu hạn, ngươi học càng nhiềuthứ thì sẽ càng phức tạp, sau này khả năng tinh tiến sẽ ít đi.
Đan Lư Khí linh nghiêm túc nói:
- Ta đã từng gặp rất nhiều thiên tài, thiên phú của họ cực cao, vốn dĩ rất cótiền đồ, nhưng vì giữa đường phân tâm, cho nên không tài nào bước đến bước quantrọng nhất được…
Nó nhìn Doanh Thừa Phong, nói:
- Ta đề nghị ngươi hãy chuyên tâm tu luyện trước, đợi đột phá được Tử Kim Cảnhxong, rồi hãy nghĩ đến chuyện nghiên cứu những thứ khác.

Nếu như là trước đây, Đan Lô khí linh tuyệt đối sẽ không nói với Doanh ThừaPhong những lời này.

Nhưng, đến bây giờ nó chẳng những hấp thu rất nhiều lực lượng tinh thần thuầnkhiết, hơn nữa lại còn nhận được lời hứa từ Doanh Thừa Phong, sau này muốn dẫnnó đến nơi ảo cảnh ẩn chứa càng nhiều lực lượng tinh thần.

Cho nên, nó đã đưa ra một quyết định quan trọng, trước khi đến địa điểm kia, nósẽ dốc hết sức để giúp Doanh Thừa Phong.

Sắc mặt Doanh Thừa Phong khẽ biến, hắn trầm tư nói:
- Ta biết rồi, có điều vẫn muốn học một chút.

Đan Lư Khí linh bất đắc dĩ lắc đầu, tuy nhiên nó cũng đã khuyên rồi, còn quyếtđịnh như thế nào thì đó là việc của Doanh Thừa Phong.

- Ngươi hãy nghe cho kỹ, muốn dung nhập một chút gió lốc tinh thần còn sót lạinày vào trong linh khí, và muốn trở thành năng lực kháng tính của chúng, thìnhất định phải dựa vào mỗi Đạo Linh Vân để chia năng lượng thật đều. Đây là mộtquá trình tỉ mỉ, phải cảm ngộ được lực lượng tinh thần, phải tiến hành tổngthể, tuyệt đối không phải là một chuyện đơn giản.
Nó lại vung tay lên lần nữa, đóng nắp lại, bên trong là nước đang nóng bỏng.

Doanh Thừa Phong nhẹ gật đầu, ghi nhớ một lần nữa những lời của Đan Lô khílinh, đồng thời, Trí Linh ở trong đầu cũng đã hoàn thành cảnh tượng chế luyệnđó đến mấy chục lần.

Đương nhiên, tất cả đều chỉ có một mình hắn biết rõ, cho dù là Đan Lô khí linhcũng không thể nhìn ra được chút manh mối nào.

- Cảm ứng, di bổ, bố cục…

Trong miệng Doanh Thừa Phong thì thào, ý niệm tinh thần của hắn phóng ra ngoài,từ từ cảm ứng tấm thuẫn, cùng với mỗi phần lực lượng ở trên.

Chỉ vẻn vẹn trong chốc lát, Doanh Thừa Phong đã cảm ứng được, trong tấm thuẫnquả nhiên có một lực lượng dị chủng.

Đây là lực lượng còn sót lại sau khi gió lốc tinh thần tấn công, luồng lựclượng này cũng không thuộc về Lang Vương Thuẫn, về sau sẽ dần dần tiêu tan.

Nhưng, chuyện mà Doanh Thừa Phong cần làm lúc này, chính là đưa luồng lực lượngnày dung nhập vào trong hệ thống của tấm thuẫn, khiến nó trở thành một khángtính đặc thù.

Hắn có thể khẳng định, sau khi có luồng kháng tính này, năng lực phòng ngự củaLang Vương Thuẫn chắc chắn sẽ tiến bộ hơn một bước.

Thở một hơi thật dài, Doanh Thừa Phong vẫy vẫy tay.

Một luồng chân khí từ bên trong tuôn ra, chất lỏng bên trong lò luyện đan giốngnhư bị một lực lượng vô hình nâng lên, biến thành một dòng nước suối nhỏ, dũngmãnh đổ lên tấm tấm thuẫn.

Có điều, khi hắn cố ý khống chế, tốc độ của dòng nước lỏng lại rất chậm, đặcbiệt là lúc đến gần tấm tấm thuẫn, chỉ chảy từng giọt từng giọt một.

Mà càng đặc thù hơn là, dung lượng của mỗi giọt dịch lỏng không giống nhau.

Chúng có giọt to giọt nhỏ, nhưng, thời khắc mà chúng rơi xuống một khe nứt, thìcũng vừa khéo nối liền khe nứt lại.

Trong quá trình này, dung lượng của dịch lỏng không bị nhiều hơn một phân, cũngkhông ít hơn một chút nào, giống như được dùng dụng cụ tinh mật nhất trên thếgiới để khống chế vậy, đạt đến một trình độ khó có thể hình dung nổi.

Tốc độ rơi xuống của chất lỏng cực nhanh, hoặc có thể nói Doanh Thừa Phong ratay cực nhanh, chẳng mấy chốc, dịch lỏng trong lò luyện đan đã hoàn toàn haohết, mà lúc này, cái khe trên tấm thuẫn cũng hoàn toàn được lấp đầy.

Cổ tay Doanh Thừa Phong run lên, Hàn Băng trường kiếm xuất hiện trong tay, nhẹnhàng lay động, một luồng hàn ý tràn ngập ra, làm cho chất lỏng khe nứt tất cảđều đông cứng lại.

Nhìn lò luyện đan rỗng tuếch, cùng với Lang Vương Thuẫn được tu bổ hoàn hảokhông một vết tích, Đan Lô khí linh trợn tròn mắt, khuôn mặt không thể tin nổi.

Dù là Đan Lô khí linh lai lịch khó lường lần này cũng bị cảnh tượng này làm chosợ ngây người.

Nó đang hoài nghi, đây rốt cuộc là trùng hợp hay là kế hoạch mà Doanh ThừaPhong đã tính toán sẵn từ trước.

Nếu như từ trước thì cũng thôi nhưng nếu như là sau…

Nhìn thấy Doanh Thừa Phong chuyên chú tu bổ linh khí, Đan Lô khí linh đột nhiêntoát lên một ý niệm cực kỳ quỷ dị trong đầu.

Người này, rốt cuộc là một quái thai như thế nào!
Chương trước
Chương sau
Website đọc truyện online chất lượng hàng đầu việt nam, với nhiều truyện tiên hiệp, truyện kiếm hiệp, truyện ngôn tình, truyện teen, truyện đô thị được tác giả và dịch giả chọn lọc và đăng tải.
Liên hệ về bản quyền/quảng cáo: [email protected]

Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư

Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.