-Tin Chi.
Đổng Chiêu gọi một tiếng rồi thúc ngựa tiến lên.
Tin Chi là tự của Hàn Đức.
Nghe có người gọi, Hàn Đức quay đầu nhìn lại.
Thấy Đổng Chiêu, gã vội vàng thúc ngựa nghênh đón, chắp tay nói:
-Đổng Tế tửu, sao ngài lại ở đây?
-Ta phụng lệnh đến Độc Đình, có việc muốn gặp giáo úy của ngươi. Sao thời tiết như thế này các ngươi vẫn thao diễn như bình thường vậy?
Hàn Đức cười nói:
-Tế tửu chê cười rồi, cái này có gì mà thao diễn? Chẳng qua là hoạt động một chút, tránh để bọn họ nhàn rỗi quá, không có gì làm thôi. Thao diễn thực sự vẫn phải là ở bên đại doanh Độc Đình kia cơ. Cách thao luyện của giáo úy còn ác liệt hơn bên này nhiều.
Đổng Chiêu nhíu mày, nhìn binh sĩ đang luyện tập đội hình dưới cơn mưa phùn này không hiểu nổi.
Nhưng y cũng biết rằng đội ngũ này là phương pháp luyện binh do Tào Bằng sáng tạo ra. Lúc trước, Điển Vi và Hứa Chử còn đang tranh chấp với nhau, Điển Vi đã nhờ vào phương pháp thao diễn này mà trong một thời gian ngắn, có thể biến đám binh lính chiêu mộ tạm thời thành đám quân tinh nhuệ, khả năng chiến đấu rất mạnh mẽ.
Sau này, có rất nhiều người chọn thao diễn đội ngũ như thế này.
Hổ Báo kỵ cũng luyện tập theo phương pháp này, nghe nói hiệu quả vô cùng tốt.
Chỉ có điều, vài lần hô hào, đi lên xuống này thật có thể dùng được sao? Ít nhất trong mắt Đổng Chiêu, y chưa thấy được lợi ích gì.
Nói hai câu với Hàn Đức xong,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tao-tac/1748395/chuong-328.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.