Từ Trần huyện, đoàn xe đi theo đường quan đạo tiến lên.
Sau một ngày đêm, bọn họ đi qua huyện Trường Bình, ghé qua Khâu thành (tương ứng với Tây Hoa, gần Hà Nam),rồi thẳng hướng đến Hứa Đô.
Đến ngày thứ ba, đoàn xe chạy qua một nơi gọi là Thần Đình.
Nơi này cũng chỉ cách Hứa Đô hai ngày đường. Thần Đình ở sát biên giới Trần quận, vượt qua Thần Đình chính là vùng đất của quận Cố Xuyên. Chính xác mà nói thì Thần Đình vốn nằm trong khu vực thuộc quân Dĩnh Xuyên, nhưng thuộc quyền quản lý của Cấp huyện. Thần Đình cách Cấp huyện chừng sáu, bảy mươi dặm đường.
Trời đã về chiều!
Đường đi thuận lợi, bình an, hơn nữa vượt qua Trần huyện, tình hình an ninh trật tự cũng chuyển biến tốt hơn nhiều.
Nhưng Tào Bằng vẫn không dám lơi lỏng, trái lại càng cẩn thận hơn trước.
Đi đêm cẩn thận không bao giờ thừa!
Không có việc gì thì không sao, đã có chuyện thì nhất định là vô cùng phiền toái.
Huống chi trong đoàn người còn có một người là dưỡng tổ mẫu của Tào Tháo. Năm xưa, Tào Tung bị giết, Tào Tháo đã tắm máu Từ Châu. Mà nay, nếu xảy ra chuyện phiền phức, cả nhà Tào Bằng khó bảo toàn mạng sống nổi.
Ngoài mặt, Tào Bằng vẫn giả bộ như chưa biết thân phận của Ngô lão phu nhân.
Thậm chí đối với Tào Nam, hắn cũng tận lực che giấu thân phận của bà, để tránh cho Tào Nam sơ xuất mà làm lộ ra.
Chung quy lại thì lão phu nhân cũng rất coi trọng tỷ đệ Tào Bằng, dọc đường đi rất vui
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tao-tac/1748319/chuong-252.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.