Nữ nhân lạnh lùng nghiêng mặt liếc nàng một cái, “Ta là bà bà của cô nương.” Là mẫu thân của Đông Phương Vũ.
“Cái gì?” Bạch Mạn Điệp khoáy khoáy lỗ tai, nghi ngờ bản thân nghe nhầm.
“Ta họ Phương, tên Mính Yến.”
Phương Mính Yến, chính xác là mẫu thân của Đông Phương Vũ, không sai. Tuyệt đối không sai, khí chất kia thật sự rất giống.
Bạch Mạn Điệp nuốt một ngụm nước bọt, “Người thật sự là… Đông Phương phunhân.” Nàng đã quyết định cùng Đông Phương Vũ ly hôn, có hài tử cũngkhông thay đổi được sự thực khiến khiến nàng tan nát cõi lòng. Ở hiệnđại không thiếu chuyện làm mẹ đơn thân, nàng cũng không để tâm chuyệnghi danh vào hàng ngũ đó.
Phương Mính Yến thản nhiên nói, “Gọi nương cũng được.” Nhi tử, bây giờ thìthực sự xong rồi, xem ra con dâu đang vô cùng đau khổ.
Bạch Mạn Điệp lắc đầu, “Tiền bối, ta với hắn không còn quan hệ gì nữa. Tinchắc không được bao lâu, hắn sẽ thú Nhập Họa vào cửa.” Đã xảy ra chuyệnđó rồi. Thú vào nhà chỉ là sớm muộn mà thôi.
Ô, còn dám mơ tưởng đến công chúa, mị lực của nhi tử xem ra càng lúc càng lớn.
“Yên tâm, ta sẽ bắt hắn chịu trách nhiệm.” Năm đó, cũng bởi nam nhân kiakhông đồng ý chịu trách nhiệm, khiến nhi tử của bọn họ chịu đựng ánh mắt khinh bỉ suốt hai mươi mấy năm. Nàng không thể để nữ tử trước mắt đivào vết xe đổ của mình, không thể để hài tử trong bụng nàng đi lên vếtxe đổ của nhi tử.
Bạch Mạn Điệp cười nhạt, “Không cần, ta tin tưởng bản thân mình đủ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tao-bao-khoc-nuong-tu/1583687/chuong-79.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.