Vương Dương vén lên mái tóc che khuất mặt Tiếu Dịch, nhưng không lộ ra vẻ sợ hãi hay kinh hoàng. Cậu chỉ là nhìn kỹ đầu Tiếu Dịch không có bị thương, thở phào nhẽ nhõm. Như vậy cho dù hắn đi cô nhi viện tố cáo cũng không có chứng cứ. Đã yên tâm, Vương Dương lúc này mới có rảnh đánh giá Tiếu Dịch. Làn da tái nhợt giống nữ quỷ trên tivi, còn có lấm tấm màu đen trên mặt không biết cái gì. Vương Dương tò mò cố ý sờ, không thể lau vết đó.
Khi Tiếu Dịch cảm giác ngón tay ấm áp chạm mặt mình, không được tự nhiên lùi về phía sau.
Rốt cuộc đối diện đôi mắt vàng kim lạnh lùng, Vương Dương ngẩn người.
Tay Tiếu Dịch chậm rãi nâng lên, chuẩn bị dùng móng tay xé rách cái cổ nhân loại yếu ớt.
“Mắt của cậu, thật là xinh đẹp!” Vương Dương mắt sáng rỡ nhìn đôi mắt Tiếu Dịch, cảm thấy thật kỳ diệu. Không nghĩ đến mắt người cũng có màu sắc như vậy, vàng kim.
“Xinh đẹp?” Tiếu Dịch dừng lại bàn tay sắp bóp cổ Vương Dương. Đó là từ ngữ hắn từng đọc trong sách, là từ ngữ ca ngợi chưa có người dùng trên người hắn.
“Ừ!!!” Vương Dương mạnh gật đầu, muốn chạm vào mắt Tiếu Dịch lại bị tránh né. Bĩu môi, Vương Dương tiếp tục dùng tất cả từ ngữ có thể nghĩ ra để hình dung mắt Tiếu Dịch. “Màu mắt của cậu giống như nắng vậy! Rất đẹp! Cậu xem, chính là nó! Màu của mặt trời!” Lôi kéo Tiếu Dịch, Vương Dương chỉ con sông phản xạ ánh nắng lấp lánh, hưng phấn giải thích.
Kỳ thật
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tang-the-sinh-ton/1340972/chuong-101.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.