Nhìn ngoài vòng bảo hộ trong suốt cương thi ngẫu nhiên từ góc âm u lảo đảo đi ra, Kiều Phi Vũ nâng tay sờ trên đầu cột băng vải. Hiện tại đã trôi qua hai ngày, từ khi bị Phương Chí Hoành đánh bất tỉnh trong sở nghiên cứu, gã mơ mơ màng màng nghĩ phụ cận khả năng còn sót lại cương thi, cố gắng tỉnh lại ý thức mơ hồ, nếu cứ ngất xỉu sẽ rất nguy hiểm.
Sau đó trải qua đoạn thời gian với Kiều Phi Vũ mà nói rất dài dòng. Rốt cuộc gã thanh tỉnh, cắn răng bật người dậy, vuốt đầu đầy máu, gã không thời gian quan tâm. Gã ở trên mặt đất điên cuồng tìm thuốc trung hòa, hy vọng sẽ thấy một chai. Cũng may vận khí của gã không tệ, trong kẽ góc phát hiện một lọ thuốc trung hòa xanh đậm gần như màu đen. Cũng vì màu sắc không sáng nên ngay từ đầu gã không chú ý.
Nâng lên chai thuốc trung hòa, Kiều Phi Vũ đột nhiên cảm thấy vừa nãy bị đánh thật oan uổng. Khỏi đoán cũng biết Phương Chí Hoành là vì cướp đi chai thuốc trung hòa duy nhất mới đánh gã bất tỉnh. Ai ngờ bây giờ gã lại tìm được một chai, vậy cái đầu bị thương không phải là rất vô tội rồi?
Kiều Phi Vũ không biết hai người Phương Chí Hoành và Lý Du rốt cuộc chạy đi đâu rồi. Phỏng chừng Phương Chí Hoành không dám đụng mặt họ nữa, đoạt đi thuốc trung hòa của Vương Dương, tuy mặt sau may mắn tìm thấy một chai khác, nhưng thù này nếu Tiếu Dịch biết được, hai người kia nhất định không có kết
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tang-the-sinh-ton/1340966/chuong-95.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.