Mây trên trời tụ tập ngày càng dày, một mảnh mờ mịt, trong không khí tràn ngập oi bức, không biết khi nào trời mới mưa.
Ở N, thời tiết bốn phía cực nóng khiến người ta không thoải mái, bây giờ trước khi mưa xuống không khí càng nóng bức khiến người khó thể chịu đựng.
Vương Dương nâng tay xoa mồ hôi chảy dọc cái trán, giờ phút này trong lòng cực khó chịu và bực mình. Khí hậu như vậy thật hành hạ người, rốt cuộc mưa có rơi hay không chứ? Tốt xấu dứt khoát điểm! Thời tiết nóng nực trước khi có mưa, khiến người ta khó chịu hơn bình thường gấp đôi.
Lại nhìn đằng trước, Tiếu Dịch bộ dáng lạnh nhạt thoải mái, người có nhiệt độ thấp thì sướng như vậy đấy. Không, nên nói là, không phải người bình thường thật tốt, chịu được nóng, chưa thấy hắn chảy mồ hôi bao giờ.
Vương Dương thầm nghĩ lung tung ý đồ quên đi không khí khô nóng, đột nhiên trên vai bị ai vỗ, cậu nghi hoặc ngoái đầu nhìn lại.
“Tiểu Kiều? Gì vậy?”
“Ê, Dương Dương, cậu hư quá nha. Ai cho cậu kêu tôi như vậy hả?”
Kiều Phi Vũ vốn có vẻ mặt ông tám, sau khi nghe Vương Dương xưng hô thì bất đắc dĩ cau mày, đau đầu biệt danh này.
“X! Vậy ông tùy tiện đặt tên tôi, tôi lại không thể gọi ông là tiểu Kiều ư? Tiểu – Kiều –”
Cong khóe môi, Vương Dương đáp. Kiều Phi Vũ đặt tên cho cậu đủ khiến người kinh dị, không lẽ cậu không thể đánh trả? Vương Dương cố ý kéo dài âm cuối, tiếp tục dùng biệt danh Lâm Kiệt đặt cho
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tang-the-sinh-ton/1340943/chuong-72.html