“A! Đằng sau!” Lý Du ngồi bên cạnh Phương Chí Hoành mặt đối diện cửa động. Lý Du trên mặt biểu tình trở nên hoảng sợ, chỉ hướng sau lưng Vương Dương, hô to. “Con…con sâu, vào!”
“Tổ cha nó, chắc chắn là tại chúng ta làm tiếng động quá lớn.”
Mới hấp dẫn Xích Nhãn Hạt Chu từ bên ngoài vào, sớm biết như vậy bọn họ không nên ‘hứng’ lấy tay tát, trực tiếp dùng nắm đấm hoặc véo tỉnh Phương Chí Hoành, Kiều Phi Vũ thì không chừng sẽ không gây tiếng động lớn.
Vương Dương buồn bực tự kiểm điểm hành vi xúc động của mình. Cậu hoàn toàn không lo đến nếu thật sự đấm hai người kia, không chừng bị thương quá nặng, có tỉnh thì cũng xỉu tiếp.
Taychân bởi vì bị gây tê nên không cử động linh hoạt, đứng lên chân như nhũn ra. Nhưng mà đợi một lát thích ứng thì sẽ đứng vững.
Kiều Phi Vũ thấy Xích Nhãn Hạt Chu lục tục đi vào, cảnh báo đám Vương Dương, Tiếu Dịch.
“Nhất định đừng để cái đuôi của chúng đâm trúng. Một khi bị đâm sẽ giống như chúng tôi, toàn thân tê liệt rồi hôn mê, bị tơ nhện quấn lấy.”
“Ừ, hiểu rồi.”
Vương Dương cầm chặt thanh đao, nhìn Xích Nhãn Hạt Chu tiến vào, ý bảo mọi người lần nữa đốt đuốc. Nếu đã bị phát hiện, không cần cố ý che giấu nữa. Cây đuốc sáng có thể giúp bọn họ chiếu rõ cảnh tượng trong động. Hơn nữa Xích Nhãn Hạt Chu thích sinh hoạt trong bóng đêm, không dám tới gần nơi có lửa. Đốt đuốc thì có thể tạo chút uy hiếp.
Thấy Vương Dương ra dấu, mọi người lập
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tang-the-sinh-ton/1340931/chuong-60.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.