“Hì hì, coi tôi ở trong phòng kia tìm được một cây nè!” Lâm Kiệt cầm súng chạy tới quơ quơ trước mặt Tiếu Dịch, Vương Dương đang sửa sang lại cây đuốc cần dùng để vào động.
“U – súng, đúng là đồ tốt! Đưa tôi xem!” Vương Dương nghe có súng, mắt lập tức sáng rỡ ngoắc Lâm Kiệt mau đưa súng qua coi.
Cầm khẩu súng trong tay, Vương Dương thất vọng. Tuy rằng, vốn không trông cậy vào hẻo lánh thôn nhỏ có súng tốt, nhưng cái loại súng tự chế cũ nát này, cũng quá khó coi.
Trước không nói nó có uy lực cỡ nào, chỉ là bắn một phát lại phải nhét đạn một lần, bụi sắt văng khắp nơi, nói không chừng chính mình bị bắn ngược lại. Vương Dương thất vọng trả súng cho Lâm Kiệt.
“Thôi cậu cứ dùng đi, coi chừng nó bắn ngược lại đó. Tôi không hứng thú khẩu súng nhà quê này, vẫn là lấy đao của tôi chém thuận tay hơn.” Nói xong Vương Dương rút thanh đao giắt trên lưng, lắc lắc. Ít nhất vũ khí lạnh này không sợ hỏng hóc, không lãng phí thời gian nhét đạn, tùy lúc lấy ra chém, thật thuận tiện.
“Được rồi, vậy tôi xài thử khẩu súng này, không chừng khi sử dụng cũng thuận tay lắm.” Lâm Kiệt thấy Vương Dương không hứng thú khẩu súng, tự mình vùi đầu loay hoay khẩu súng nhà quê. Lát nữa bọn họ phải đối mặt quái trùng dị hình to lớn, không có thứ gì phòng thân tăng can đảm, thật không có dũng khí đi vào.
Ngay lúc nhóm Vương Dương phân chia xong, cũng gói ghém cây đuốc và trang bị vũ khí, mở cửa
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tang-the-sinh-ton/1340927/chuong-56.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.