Vẫn đuổi theo đứa bé đằng trước, nó chạy lúc mau lúc chậm, khi Vương Dương sắp bắt được vai nó thì nó bỗng chạy nhanh hơn, vải áo lướt qua ngón tay. Điều này khiến cho chạy theo sau Vương Dương tâm tình vô cùng khó chịu, thật muốn trực tiếp lấy cục gạch đập vào ót đứa nhóc chạy lung tung đằng trước.
Nhưng hiện tại còn chưa xác định thân phận của nó, nếu làm chết người thì không biết sẽ trêu chọc phiền toái gì, khi đó càng ghét hơn.
“X nó! Ê! Đã bảo nhóc đừng chạy!” Lửa giận thiêu đốt, Vương Dương bổ nhào tới trước, từ sau lưng đem nhóc con mặc áo trắng tóc đen gục trên đất. Cậu đè chặt tay nó, cưỡi trên người nó ngăn chặn cử động.
Đứa bé nằm dưới người Vương Dương không ngừng vùng vẫy lộn xộn, vẫn phát ra “Hì hì hì hì…” quái dị tiếng cười.
Thế này…kỳ quái quá đi? Cậu nghiêng tai lắng nghe, phát hiện thanh âm vui cười tựa tiếng chuông bạc, thì ra không phát ra từ miệng đứa bé mà là sau lưng.
Chẳng lẽ đứa nhỏ này ở sau lưng gắn máy ghi âm? Để hù dọa bọn họ? Vương Dương dùng một tay đè đầu đứa bé đưa lưng về phía mình, tay kia vén lên áo trắng rộng như áo choàng. Cúi đầu nhìn cảnh tượng dưới lớp áo, Vương Dương ngây ngẩn.
Thân thể dưới lớp áo, không phải là bộ dáng nhân loại nên có. Sau lưng trắng nõn hai bên sườn tựa như côn trùng. Trong thịt có li ti những lỗ thủng không ngừng mấp máy, trong quá trình ma sát với gió, phát ra tiếng vang tựa như giọng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tang-the-sinh-ton/1340925/chuong-54.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.