Trong lúc Vương Dương hôn mê cũng không thể mơ một giấc mộng đẹp. Không biết có phải tại mấy ngày nay, cảnh tượng chỉ xuất hiện trong phim kinh dị luôn có trước mặt mình, rốt cuộc khiến cậu mơ ác mộng. Trong mộng một mảnh tối đen, đen đặc, cho dù vươn tay cũng không thấy năm ngón.
Xung quanh không thấy cái gì, tựa như trên thế giới này chỉ tồn tại một mình cậu. Cậu ở trong bóng đêm la lớn tiếng, nhưng không có hồi âm, tựa như cô đơn một mình, bị nhốt tại đây.
Trong mộng, Vương Dương cực độ khủng hoảng, dường như nhớ lại những ngày trong cô nhi viện. Cậu luôn nhìn thấy đám nhóc nghe lời, ngoan ngoãn được những người từ thiện bảo lãnh. Chỉ có một mình cậu đứng sau hàng rào màu đen trong cô nhi viện, nhìn ngoài cửa trẻ con cùng cha mẹ mới ngồi trên xe hơi càng lúc càng xa.
Cái loại cảm giác cô độc bị bỏ lại này, Vương Dương đã nhiều năm rồi không nhớ tới. Lúc này đây trong bóng đêm vắng lặng, cậu vô cùng khát vọng có cái gì đó có thể cho mình đi ra ngoài, rời khỏi nơi chán ghét này.
Ngay lúc cậu bị vây trong mộng ma, đột nhiên cảm giác quanh thân màu đen bắt đầu dao động. Cảm giác ấm áp thoải mái truyền đến cậu, bốn phía hắc ám có ánh sáng chiếu tiến vào, đánh vỡ thế giới tĩnh mịch. Ánh sáng vàng kia chói mắt tựa như ánh mặt trời, cứu rỗi trong bóng đêm tìm không thấy phương hướng Vương Dương.
Vương Dương vui sướng hướng tới màu vàng ánh sáng, vẫn chạy vẫn chạy, đến
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tang-the-sinh-ton/1340915/chuong-44.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.