Trên lồng ngực truyền đến sức ép kích thích Vương Dương giật mình tỉnh lại. Uống một bụng nước hồ lập tức vọt ra yết hầu, cậu vội nghiêng người thống khổ nôn khan.
“Khụ khụ khụ khụ khụ!!!” Cậu vừa ho vừa ói ra nước, cho đến khi phun không ra gì nữa. Vương Dương co người ngã vật xuống đất, ngực phập phồng thở hồng hộc, thật tốt quá…Như vậy cũng chưa chết, nhưng mà, ai đã cứu cậu? Từ trên cây cầu cao như vậy nhảy xuống còn có thể kéo cậu lên bờ?
“Cậu không sao chứ?” Bên tai truyền đến thanh âm của Kiều Phi Vũ. Ủa? Là hắn sao?
“Là ông cứu tôi?” Vương Dương từ từ nhắm hai mắt, biểu tình hơi thất vọng. Chẳng lẽ lúc chìm xuống đáy hồ nhìn thấy bóng đen có đôi mắt vàng là ảo tưởng….
“A, không phải tôi.” Kiều Phi Vũ giúp Vương Dương làm cấp cứu khi chết đuối, ngồi xổm bên cạnh cậu xấu hổ cười cười. Gã đâu có bản lĩnh theo độ cao như vậy nhảy xuống hồ, sau đó đem một người sức nặng không nhẹ kéo tới trên đảo nhỏ. “Là Tiếu Dịch cứu cậu.”
Vương Dương bất ngờ, mặt hiện ra nụ cười, lại là hắn…Tiếu Dịch…Mỗi lần đều bị hắn cứu, nhưng mà, lần này phỏng chừng cậu sẽ sống không được bao lâu, đã bị biến cương thi Viên Tư Điềm cắn rồi.
Cậu chậm rãi mở mắt ra, khi bị nước cuốn đi tầm mắt mơ hồ, chốc lát sau ánh mắt dần thích ứng, cảnh tượng bốn phía trở nên rõ ràng.
“Tiếu…Tiếu Dịch?” Vương Dương dùng khuỷu tay chống người dậy, ngạc nhiên và hoang mang nhìn chằm chằm người đứng cách mình
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tang-the-sinh-ton/1340913/chuong-42.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.