Vốn lái xe hơn một tiếng đồng hồ liền tới nơi, đoàn người phải len lỏi con đường chật ních xe hơi chặn đường, đi vòng vèo nên phí thời gian rất dài.
Vương Dương nhìn sắc trời đã âm u này càng tối đen, buồn bực nói thầm.
“Xem ra chờ khi nào chúng ta đến cửa Đông thì trời đã tối rồi. Không chừng cương thi sẽ đi ra kiếm ăn, mà chúng ta chính là món ăn thơm ngon…”
“A!! Không, không thể nào? Chỗ này sẽ có thêm càng nhiều cương thi xuất hiện?” Lý Du nghe Vương Dương khẳng định, sợ quá vội vàng dựa sát vào Phương Chí Hoành, tay nắm chặt vạt áo đồ tây của gã, để an tâm và tìm bảo hộ, nhỏ giọng hỏi.
”Nói nhảm, ban ngày tụi cương thi còn sợ ánh sáng, hiện tại tối thui sao chúng không ồ ạt đi ra kiếm thực vật chứ? Hơn nữa bên này tìm khắp nơi không có một người sống, chắc tụi nó đói bụng lắm rồi, nhìn đến chúng ta một đám mục tiêu sinh động, như thế nào sẽ không tìm tới?”
Vương Dương vừa nói vừa duỗi thân thể mấy ngày nay mệt nhọc đánh cương thi. Đường cong bờ vai duỗi dài ra, góc áo cũng vì thế hơi nhếch lên lộ ra thắt lưng săn chắc. Làn da ngăm khỏe mạnh kia giống như vô ý thức khiêu khích đứng một bên Tiếu Dịch yên lặng nhìn chằm chằm.
Tiếu Dịch liếm liếm môi khô khốc, cảm thấy tự chủ của mình ngày càng kém. Bây giờ phải dùng hết toàn lực khắc chế suy nghĩ trong lòng, không thể thực hiện hành động.
Tuy rằng hiện tại hắn trong đầu thầm nghĩ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tang-the-sinh-ton/1340891/chuong-20.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.