Lần này sơn trang Lạc Mai gặp phải biến lớn, những người còn sót lại cũng lục tục rời đi, Dung Thất kể mọi việc trong sơn động cho Tinh Hà, không ngờ mọi sự lại xảy ra nhanh đến thế, lại thảm thương như vậy. Hai người còn đang trên đường
xuống núi, ở phía trước đã có một người chờ sẵn bên bìa rừng, như đứng chờ đã lâu.
Người nọ chờ hai người gần mới ôm quyền đánh tiếng, nghe giọng mới biết hóa ra là Hoài Cốc.
Trước tới giờ hắn giả làm Thánh Hữu Thư, tuy rằng cử chỉ trầm ổn, mỗi khi cười lên lại lộ tính trẻ con, giờ bỏ đi lớp hóa trang, đôi lông mày cao bớt đi vẻ thâm thúy trên gương mặt hắn hóa lại phù hợp với khí chất của hắn.
"Hoài Cốc huynh có việc gì vậy?" Dung Thất hỏi.
"Đêm qua ta đã nghĩ rất lâu, còn có vài điều muốn báo cho hai vị đây." Sau đó Hoài Cốc mới kể lại một lượt chuyện Minh Lan tìm tới hắn, "Lúc đó Minh Lan chủ động tới tìm ta, muốn được ở lại hỗ trợ việc trong trang, hồi đấy ta cũng không nghĩ nhiều, giờ nhớ lại, câu lần ấy nàng nói là 'Dĩ nhiên chúng ta muốn giúp ngươi vì có lý do', từ 'chúng ta' nàng ấy nói hẳn là do sau lưng nàng ấy có người sai sử. Hơn nữa, nàng biết rõ mật đạo trong sơn trang, lại liên quan đến việc Phong gia bị giết hại, không phải việc một cá nhân có thể làm được. Dù ta không biết mục đích của đám người núp sau màn là gì, nhưng giờ hai vị
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tang-phong-thiet-ban-bi-dan-hoa/3510378/chuong-13.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.