Nơi thần y đang ở là một sơn trang tên Lạc Mai, nằm trên một sườn núi ngoại thành Phong Hải, khoảng cách không gần lắm, cũng may Mục gia sắp xếp xe ngựa chứ không phải cuốc bộ.
Lúc này mọi người đang nghỉ ngơi chỉnh đốn lại, mấy người kia tụm lại một chỗ, dắt ngựa uống nước.
"Ta nghe nói sơn trang Lạc Mai ban đầu thuộc về một vị thần y họ Phong, giờ lại đến thần y họ Thánh, ngươi nói xem có phải nơi này địa linh nhân kiệt, nên mới có nhiều thần y như thế?"
"Linh kiệt cái rắm!" Bên cạnh đáp lời, "Trị bệnh cứu người mà chọn cái nơi rách nát thế này, nếu mà thật sự có gì không hay xảy ra, chỉ e đi được nửa đường thì đã về chầu Diêm Vương rồi."
"Lão Tứ người mắng gì đấy, như thế thì mới có thành ý. Thần y cũng có cái giá của thần y, nếu mà con chó con mèo gì cũng tới tìm ngài thì sao mà được."
Lão Tứ bị gọi lên thì hừ một tiếng, quát: "Ông mày mặc kệ hắn có phải thần hay không, lần này chúng ta mất nhiều công sức như vậy, đến mức đại ca còn phải nhận lỗi với Xú bà nương đó, không thể tay không ra về được. Đến lúc đó giả vờ đau đầu thêm vài ngày nữa, ít nhất cũng phải lừa được hắn mấy bao dược liệu tốt."
"Ta nói ngươi đúng là không có tiền đồ, nếu được việc còn phải để ý mấy đồng bạc lẻ dược liệu đó à?"
"Được rồi." Mặt thẹo bên cạnh nói, "Uống nước xong thì lên ngựa
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tang-phong-thiet-ban-bi-dan-hoa/3354260/chuong-6.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.