―― Vô Nhai, hôm nay ta cùng toàn thể võ lâm thay trời hành đạo!
―― Ngươi lạm sát người vô tội, ma đầu, nộp mạng đi!
―― Chúng ta phải dùng máu ngươi tế bái hơn trăm vong hồn đã bỏ mạng!
―― Ma đầu, hôm nay ngươi đừng mong trốn thoát!
Giữa trận có một người mi tâm rướm máu, y chậm rãi nhìn những gương mặt tràn đầy căm phẫn xung quanh, khinh thường nói: "Chỉ bằng các người mà cũng xứng ——"
Y vừa nói, kiếm quang trong tay y di chuyển kịch liệt, kiếm ý dày đặc từ bốn phương tám hướng úp xuống, trong nháy mắt bụi tuyết tràn vào bao phủ cả đỉnh núi.
Mấy ngày sau, tin tức ma đầu Vô Nhai chết trên đỉnh núi Vu My lan truyền nhanh chóng trong giới giang hồ, người trong võ lâm ai ai cũng vỗ tay ăn mừng.
Thấm thoắt mười năm trôi qua, gốc liễu không biết đã mấy lần ra lá, dòng sông uốn quanh chảy qua, trong khe núi có đám mây ngưng tụ một dải cầu vồng. Dưới thung người ở thưa thớt, quanh năm vấn vít hơi thở núi rừng mịt mù, nơi này còn có cái tên vô cùng thích hợp, Vụ Ẩn.
Bên dưới tán cây, có một thiếu niên đang cẩn thận cầm khăn lau kiếm, bỗng từ phòng trong truyền tới một giọng nói lười biếng: "Tinh Hà, đem mơ ra ngoài nắng phơi khô đi"
"Dạ." Thiến niên đáp lại, tay vẫn lau kiếm không ngừng nghỉ.
Một lát sau, "Tinh Hà, trèo lên nóc nhà thử xem có chỗ nào bị dột không nhé. Sáng sớm nay tỉnh dậy thấy giường ướt
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tang-phong-thiet-ban-bi-dan-hoa/3354255/chuong-1.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.