Lương Trạch Kỳ chu đáo, yêu cầu Quản lý dọn sạch sẽ nửa khu vực, thuê phòng lớn nhất, bên trong ngoài bida còn sắp xếp một số trò chơi giải trí khác, thích hợp giết thời gian khi buồn chán.
Lúc Tạ Vân Lễ dẫn Ôn Nhiễm đến, lối vào cũng không còn bao nhiêu người.
Vừa thấy Ôn Nhiễm, Lương Trạch Kỳ đã tự động cách xa ba mét, cực kỳ lễ phép lịch sự cụp mắt ngoan ngoãn nói: “Chào chị dâu, mời chị dâu ngồi, đây là ghế sô pha, đồ uống, trái cây và đồ ăn vặt được chuẩn bị cho chị dâu ạ. Nếu điều hòa lạnh, tôi có thể điều chỉnh nhiệt độ cho chị dâu bất cứ lúc nào, ngoài ra cần gì chị dâu cứ nói với tôi, khi không cần chị dâu cứ xem tôi như không khí là được ạ.”
Tạ Vân Lễ: “...”
Ôn Nhiễm nhìn anh ấy, rồi nhìn Tạ Vân Lễ.
Tạ Vân Lễ đành phải giải thích: “Thi thoảng cậu ta sẽ không ngốc.”
Ôn Nhiễm hiểu ra gật đầu, sau đó ngượng ngùng kéo ống tay áo Tạ Vân Lễ.
Tạ Vân Lễ nhướn mày: “Cảm ơn anh, Lương Trạch Kỳ.”
Đang nói thay Ôn Nhiễm.
Lương Trạch Kỳ cười tươi như hoa: “Có gì đâu, nên làm mà.”
“Anh, chơi với, anh ấy đi.” Ôn Nhiễm nhỏ giọng nói với Tạ Vân Lễ.
Tạ Vân Lễ gật đầu.
Được, nể mặt em, chơi cùng cậu ta một lúc vậy.
Dù sao ở đây cũng không có người ngoài, Ôn Nhiễm an tâm ngồi trên sô pha xem họ chơi.
Bây giờ mới chín rưỡi tối, quả thực chưa tới
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tang-nguoi-cau-chuyen-co-tich/3716009/chuong-74.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.