Sau khi taxi dừng lại, trong nháy mắt đẩy cửa xe ra, Từ Phẩm Vũ đột nhiên cảm thấy như rơi vào kẽ băng nứt. Gió đêm lạnh lẽo thổi tới làm cô rùng mình.
Giấy gói hoa trên tay cô vang lên tiếng sột soạt. Từ Phẩm Vũ nói với lái xe qua cửa sổ, “Chú chờ một lúc, cháu giao hoa xong sẽ quay lại.”
Địa chỉ người đặt hoa để lại rất xa trung tâm thành phố, sau khi ra khỏi trạm tàu điện ngầm, Từ Phẩm Vũ không biết nên đi tiếp thế nào, đành phải lên taxi, nhưng cô không mang đủ tiền, chỉ còn cách thương lượng với chú lái xe, tí nữa sẽ về nhà bằng taxi rồi trả hết tiền xe.
Chú lái xe nhìn cô, do dự một chút rồi đồng ý.
Có điều ngay cả tàu điện cũng phải đi 5, 6 lượt, nếu chuyển thành tiền xe thì cô chẳng dám nghĩ nữa, đau hết cả lòng.
Giá mà lúc này có một tiểu thiên sứ giáng xuống trước mặt cô, đưa cho cô vài tờ tiền. Không cần nhiều lắm, chỉ cần đủ trả tiền xe là được.
Từ Phẩm Vũ cầm tờ giấy ghi địa chỉ, tay lạnh cóng, run cầm cập.
Cô dừng chân bên ngoài một tòa nhà lớn, chủ yếu trang trí bằng hai màu đen và lam theo phong cách quán bar.
Từ khi nhận chức trợ lý hội trưởng hội học sinh, đây là lần đầu tiên Tào Vân Văn tham gia hoạt động tập thể.
Khi cô biết dịp này là sinh nhật Trần Mặc, cô ngây thơ tưởng rằng có lẽ là chọn một nơi để ăn uống rồi thổi nến bánh gato thôi.
Bánh gato và nến đều có.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tang-cho-tham-huu-bach/974940/chuong-22.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.