Căn phòng nhỏ hẹp, ngoại trừ một chiếc giường và một chiếc bàn ra thì cũng không còn cái gì nữa.
Devic cúi thấp đầu xuống, hai tay đặt trên đầu gối, an tĩnh ngồi trên mép giường. Mái tóc trắng lòa xòa rũ trên trán, che khuất hơn nửa khuôn mặt anh.
Bởi vì thân phận hiện tại của anh là sĩ quan mà không phải tội phạm nên người của khu C8 cũng không thể lộ liễu giam giữ anh, cũng không bắt anh phải đeo xiềng chân còng tay. Bất quá vì giam sát anh, trên hai góc trần nhà có lắp camera.
Những đồ vật trên người Devick đã bị lấy đi, ngay cả quân phục trên người cũng bị đổi thành quần áo trắng đơn giản mà bệnh nhân thường dùng. Sau khi hóa thú, thân hình cũng trở nên cường tráng cao lớn hơn nên quần áo bệnh nhân mặc trên người cũng chật căng, vải trên người bám chặt vào cơ thể.
Đây chính là tình cảnh Hoffman nhìn thấy sau khi bước vào phòng.
Sắc mặt Devic tuy có hơi tiều tụy, dưới mắt đã xuất hiện quầng xanh nhạt. Anh đã dốc hết sức lực để chiến đấu với bọn giặc cướp, thật vất vả mới thoát được còn chưa kịp lấy lại sức đã bị nhốt ở đây, thậm chí còn bị cởi bộ quân phục trên người xuống. Khi vừa đến khu C8 các sĩ quan nhìn thấy anh như nhìn thấy quái vật. Vẻ mặt đó, ánh mắt khinh bỉ, lời nói chua ngoa như đâm vào trái tim khiến anh đau đớn. Anh kiêu ngạo vì mình là quân nhân, sau khi hóa thú vẫn cố gắng chứng minh mình vẫn là một
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tan-the-dan-thu/3236091/chuong-44-1.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.