Khang Tư Thành có chút thất vọng lắc đầu, Tiêu Diệu theo dõi biểu cảm của hắn, bỗng nhiên cảm giác được một cỗ khí lạnh theo sống lưng tiến thẳng vào trong óc, đồng tử nàng nháy mắt co rút lại, biểu cảm mất tự nhiên nói: "Ta đã giết chết ba con, còn thừa lại liền giao cho ngươi ." Nói xong nàng ngay lập tức lui về phòng bếp.
Khang Tư Thành không nghĩ tới Tiêu Diệu nói đi là đi, hắn trố mắt quay đầu lại, thấy mọi người trong phòng ăn đều theo dõi hắn, hắn bất đắc dĩ nắm chặt cây lau nhà run run rẩy rẩy đến gần một con tang thi.
Con tang thi kia thấy Khang Tư Thành đến gần, ngẩng đầu thét lên một tiếng uy hiếp, Khang Tư Thành lập tức bị dọa giật mình, dũng khí vừa rồi bỗng chốc đã tan thành mây khói.
"Đại ca! Ngươi nhanh lên chút được không, trời sắp tối rồi, lại chờ một hồi sẽ không nhìn thấy được gì nữa, vậy làm sao mà đánh!" Hứa Dương giơ cờ-lê đợi ở cửa hơn nửa ngày, thấy Khang Tư Thành cứ không ngừng đi quanh tang thi, nhịn không được mở miệng hô lớn.
Khang Tư Thành quay đầu mắng một câu: "Ngươi kêu cái gì! Nếu không thì ngươi đến giết nó đi!"
Hứa Dương bĩu môi không nói nữa, Lưu Quyên bỗng nhiên tiến đến bên cạnh Tiêu Diệu, nói: "Tiểu muội, ngươi cũng thật lợi hại, lá gan của nguôi thật lớn... Lại dám động thủ giết mấy con quái vật kia..."
Tiêu Diệu liếc mắt nhìn Lưu Quyên một cái, bỗng nhiên lại cúi đầu, hai tay nàng đang phát run,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tan-the-ca/2781960/chuong-10.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.