Gió xuân đêm từ khe cửa sổ thổi vào, xuyên qua lớp rèm mỏng của cửa sổ sát đất, quét qua quần áo trên sàn, quét qua hai người.
Úc Thịnh có hơi bàng hoàng, có lẽ là vì cảm xúc cực đoan nào đó đã dừng lại quá lâu.
Mấy năm trước, cô ngồi trong xe ở đất nước xa xôi, nắm chặt bình xịt hơi cay trong tay để bảo vệ bản thân, lúc cho đối phương một chút giúp đỡ lại không muốn có bất kỳ tiếp xúc nào với anh, có thể cô mãi mãi cũng không thể tưởng tượng được mấy năm sau mình và chàng thiếu niên ấy lại có khung cảnh thế này…
“A Tự…” Cô thấp giọng lên tiếng, mang theo chút nức nở.
Anh cắn môi cô, nhìn dáng vẻ của người trong lòng, lặng lẽ tiếp tục…
Đêm nay, bất kể cô dùng giọng điệu yếu ớt vờ đáng thương hay là dùng giọng run rẩy uy hiếp, anh đều không thuận theo ý cô.
Thỉnh thoảng, anh cũng muốn hoàn toàn mất kiểm soát một lần.
Hoặc có thể nói là, anh muốn để cô biết, mỗi một lần, lúc cô vô ý nói lời gì đó, hoặc làm gì đó với anh, anh cảm thấy dày vò và chịu đựng.
…
Hai giờ đồng hồ sau, người đàn ông từ đầu đến cuối im lặng thở dài một hơi, cắn lên chùy tai cô hỏi: “...Vậy nốt ruồi ấy có đẹp không?”
Úc Thịnh:...
Răng anh dùng sức: “Nói cho anh biết, Tiểu Úc, có đẹp không?”
Người còn chưa kịp khôi phục lại có hơi đờ đẫn, cô gật đầu rồi lại lắc đầu.
Anh dịu dàng vuốt ve lọn tóc bên má cô, cúi đầu hôn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tan-sung-nam-lang/3891510/chuong-49.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.