Đó là hơi thở mà cô sớm đã quen thuộc, cô vẫn chưa tỉnh hẳn nhưng lại vô thức dựa vào lòng đối phương.
“Em còn nhớ rằng em từng nói, nếu như có một ngày anh cần giúp đỡ, chỉ cần em có thể làm được, em nhất định sẽ giúp?”
Giọng chàng trai thanh nhuận đè thấp vang lên trong đêm khuya yên tĩnh nghe cực kỳ quyến rũ, “Bây giờ, anh muốn em giúp anh tự chăm sóc bản thân thật tốt lúc anh rời đi.
Tiểu Úc, anh yêu em. Nhưng anh nhất định phải đi, anh đồng ý với em, anh sẽ dùng thời gian ngắn nhất để xử lý xong, sau đó quay về bên cạnh em…”
Úc Thịnh có hơi không nhịn được, túm lấy áo anh hỏi: “Vậy nếu như anh không quay về thì sao?”
“Anh nhất định sẽ về.” Anh vì lời hứa mà rời đi, cũng nhất định sẽ vì lời hứa bây giờ mà quay về, “Những bí mật kia, bây giờ em muốn nghe không?”
“Có phải liên quan đến em không?”
“Ừ, có hơi liên quan.”
“Vậy đợi anh về lại kể cho em nghe.”
Cô nghĩ ngợi, lại nói, “Dẫu sao thì nhiều nhất em chỉ đợi anh chín tháng thôi, nếu như sau chín tháng anh vẫn không về, em sẽ đi tìm một chàng trai khác đẹp hơn anh, cao hơn anh, chu đáo hơn anh gấp trăm lần.”
Anh nhớ đến cuộc gọi trước đây cô gọi cho thư ký của Cố Giác, khi đó anh ở bên cạnh, nghe không sót một chữ nào.
Anh không nhịn được cười: “Em sẽ không.”
“Em sẽ làm thế.”
“Không… Em sẽ không làm vậy đâu.” Từ cuối cùng, âm thanh và hơi thở
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tan-sung-nam-lang/3891504/chuong-43.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.