Cô gái trước mặt vẫn đang nói bừa làm vành tau anh nóng lên, trước giờ cô đều như vậy thích dùng những lời này đều trêu anh, bây giờ càng lúc càng không thu được, gì cũng nói ra được, không hề có nửa điểm tự giác của con gái.
Nhưng không thể không phủ nhận, trước đây và hiện tại vẫn không giống nhau.
Trước đây dáng vẻ này của cô, e rằng dù anh bị trêu đến vành tai đỏ bừng cũng chỉ có thể chịu đựng tất cả, có lúc vì không để cô phát hiện ra thậm chí anh còn lạnh mặt tránh khỏi cô.
Bây giờ, lúc cô đang nói không đâu, anh có thể trực tiếp tiến lên chặn lấy môi cô.
Hôn cô đến khi tiếng cười của cô chuyển thành tiếng thở dốc, khẽ đẩy anh bảo đừng mà…
Tối nay, Úc Thịnh không quay về gian phòng vỏ sò.
Bất kể anh ngăn thế nào đi nữa, cuối cùng cô cũng thực hiện lời cô từng nói ở tiệm áo cưới… Hoặc có lẽ nên nói là sau khi cô nói xong, khi đó trong não anh đã có hình ảnh ấy.
Đêm nay đặc biệt yên tĩnh, vì muốn ngắm sao nên anh tắt tất cả đèn dưới sự yêu cầu của cô, rèm cửa xung quanh tường kính và trần nhà đều được mở ra.
Khu rừng đầu hè yên tĩnh, họ dường như đang hòa mình vào thiên nhiên không có gì che chắn, mang theo ảo giác bất kỳ lúc nào cũng bị người ta rình xem mà ngược lại phóng lớn tất cả giác quan.
Không ai dạy anh, quan trọng nhất là cũng không ai dạy cô.
Anh từng muốn ngăn cản cô, đây
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tan-sung-nam-lang/3891501/chuong-40.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.