Thu Tự quấn xong tạp dề, anh lại đứng thẳng người, cụp mắt nhìn cô gái bên cạnh: “Vừa rồi em ở trong buổi tiệc không ăn được mấy miếng thức ăn, còn xoa dạ dày hai cái, có lẽ là do mới đầu để bụng rỗng uống rượu nên mới không thoải mái. Anh sợ lát nữa em đói nên định sẽ nấu chút cháo rau, xào thêm món dễ tiêu, em ăn xong hẵng ngủ, đừng để bụng trống đi ngủ, rất hại cho dạ dày.”
Úc Thịnh phì cười: “Nên là vì em?”
Anh gật đầu, ừ một tiếng với cô, lý lẽ đường hoàng.
“Ừ, làm cho em ăn thì được.” Úc Thịnh gật đầu, bỗng nhiên cô nghĩ đến gì đó, ngoắc tay với anh.
“Gì thế?” Thu Tự nhìn cô.
Úc Thịnh ra hiệu bảo anh cúi người thấp hơn một xíu, sau đó đặt tay lên vai anh, ghé gần bên tai anh cười nói: “Úc Hữu Phong ghét mùi hành nhất, lát nữa anh bỏ vào trong nồi nhiều một chút, em thích ăn hành.”
Cô ghé quá gần, hơi thở ấm áp chui vào trong lỗ tai anh, kích thích làm cho da anh dần hồng lên.
Thu Tự ừ một tiếng muốn đẩy ra, cô lại tò mò kéo anh không buông: “A Tự tai anh đỏ rồi?”
“...”
“A Tự, anh nhạy cảm quá đấy, tùy tiện thở hơi vào tai cũng đỏ lên.” Cô nói rồi lại thổi hơi qua bên tai kia của anh, “Để em xem thử xem đây là hiện tượng ngẫu nhiên hay là hiện tượng tất nhiên.”
“Sếp Úc.” Anh muốn né nhưng thật ra cũng không quá muốn né, trong một hai giây do dự, Úc Thịnh đã vòng qua bên kia
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tan-sung-nam-lang/3891484/chuong-23.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.