“Anh Chu, ngưỡng mộ từ lâu!”Cố Giác đưa tay với đối phương.
“Không mời tự đến, không làm phiền cậu chứ?” Dáng người của Cố Giác thẳng tắp, Chu Phóng cũng không thua kém, tuy rằng đã sắp bốn mươi nhưng vì thời gian dài để ý đến chăm sóc sức khỏe nên dáng người của anh ta vẫn rất tốt, kết hợp với gương mặt tuấn lãng, nói chỉ mới ngoài ba mươi thôi cũng không quá đáng.
“Anh Chu nói đùa rồi, anh là nhân vật truyền kỳ trong giới kinh doanhcủa thành phố B, anh có thể đến tham gia chính là vinh hạnh của chúng tôi.”
Trong lúc hai người đàn ông trò chuyện. Úc Thịnh để ý đến câu chữ của Cố Giác, tuy cung kính nhưng không có dùng kính ngữ với đối phương, như vô thức kháng cự làm như thế. Rất nhanh, cô cảm nhận được một ánh mắt rơi lên người mình.
Ánh mắt của Úc Thịnh khẽ chuyển, rơi lên người của cô gái nhỏ xinh bên cạnh Chu Phóng.
Có lẽ đối phương không ngờ đến cô sẽ đột ngột nhìn sang, ngạc nhiên đáy mắt và một chút cảm xúc phức tạp khác nhất thời không che giấu kịp, cô ta có chút hoảng hốt dời tầm mắt đi, chưa đến mấy giây sau lại như hạ quyết tâm, lần nữa đưa mắt nhìn cô.
Ánh mắt của Úc Thịnh và cô ta chạm nhau, lần này, đối phương không dời đi nhưng Úc Thịnh quan sát thấy ngón tay đang choàng qua cánh tay của Chu Phóng siết chặt hơn không ít, hình như có hơi căng thẳng.
“Đúng rồi, xin giới thiệu một chút.” Cố Giác hơi cong môi, vòng tay ôm eo Úc Thịch, giọng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tan-sung-nam-lang/3891472/chuong-11.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.