Sư huynh hất tay tôi ra, cười nói: "Không có gì, đi thôi."
Tôi nhìn thời gian và nói: "Muội còn nghĩ huynh sẽ tuân thủ thời gian, đến giờ mới xuống."
Sư huynh nhìn tôi cười: "Ta là người cổ hủ như vậy sao?"
Không biết vì cái gì, tôi cảm thấy từ lúc xuống lầu, tính khí của sư huynh đã thay đổi rát nhiều. Cười nhiều hơn trước, khác hẳn với bộ dáng ngốc ngốc thường ngày.
Sư huynh láy ra mấy nén hương rồi quơ quơ trước mặt tôi: "Đây là an hồn hương, chỉ cần thắp lên, sẽ phần nào trấn được ma quỷ trong nhà."
Nói xong sư huynh bảo tôi đặt nó vào cái lư hương. Một lúc sau, cả căn phòng đã tràn ngập hương thơm êm dịu.
Tôi nhìn lại thì thấy không biết từ khi nào Lâm Mặc đã đẩy nắp quan tài ra, hắn còn đang dướn người vào trong, không biết đang nghiên cứu cái gì.
"Mau lại đây." Lâm Mặc không ngẩng đầu lên mà vẫy tay ra hiệu với tôi: "Muội xem bà ấy có gì kì lạ?"
Tôi nghe hắn nói như vậy, liền chạy qua thật nhanh. Tôi đứng trên ghế nhìn xuống.
Lâm Mặc nhẹ giọng hỏi: "Sợ không?"
Tôi thấy bà nội của Bạch Phi Phi đang mở hờ mắt, tôi cứ có cảm giác bà ấy đang nhìn mình, tôi không khỏi rùng mình, vô thức gật đầu với Lâm Mặc.
"Nhát gan như vậy thì có lẽ sau này muội sẽ bị sốc đấy." Lâm Mặc lẩm bẩm: "Quên đi, để ta giúp muội."
Hắn vừa dứt lời, tôi chỉ cảm thấy thân thể nhẹ đi, cảm giác
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tan-nuong-cua-quy/2195206/chuong-68.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.