Sáng sớm hôm sau.
Xe của nhà họ Mộ đã đứng trước cửa chờ sẵn. Tôi dẫn theo Tiểu Ngọc đi cùng, vì em ấy vốn là hầu gái của Mộ Tinh cài vào nhà họ Tiêu để giúp đỡ tôi.
Bước lên xe, tôi đột nhiên thấy hơi chóng mặt, nên tranh thủ chợp mắt một chút, không để ý nhiều đến đồ đạc bên trong xe. Một lúc sau, xe đang đi bỗng nhiên phanh gấp, khiến tôi giật mình mở bừng mắt ra.
Quay sang nhìn Tiểu Ngọc, tôi bất ngờ thấy em ấy đang ôm khư khư trong lòng một vật gì đó có phủ khăn đen bên ngoài!
“Tiểu Ngọc, em cầm cái gì vậy? Lúc đi em có cầm theo cái gì đâu?”
Tiểu Ngọc mím môi, ánh mắt bối rối, miệng ấp a ấp úng.
“Cô Tiêu, chỉ là chút đồ của tôi nhờ Tiểu Ngọc cầm hộ thôi, đừng để ý!”
Tài xế ngồi đằng trước vội vã lên tiếng cắt ngang, với một thái độ rất đáng ngờ. Vừa vặn đến nơi, thấy cha mẹ Mộ Tinh đứng chờ sẵn nên tôi vội xuống xe, chưa kịp hỏi thêm gì về vật bên trong lớp khăn đen kia.
Họ dẫn tôi đi vào trong nhà, không khí trong nhà hiu quạnh trống vắng khiến tôi thấy hơi sởn gai ốc. Mà dù gì nhà họ Mộ cũng gọi là có mối làm ăn rộng, sao ngoài tôi ra không có khách khứa nào vậy nhỉ?
Tiểu Ngọc đi bên cạnh tôi cứ rấm rứt khóc, đến lúc em ấy nói “Cô chủ, xin lỗi cô!” thì tôi đã biết chuyến đi này không ổn rồi!
“Tiểu Ngọc, mày khóc
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tan-nuong-cua-quy-dung-bo-em-mot-minh/2732024/chuong-20.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.