Khi Chu Hạo quay lại, kim giờ đã chỉ đến số “10”.
Sau khi chạy xong cậu lại đến sân bóng rổ chơi một lát, đầu đầy mồ hôi, áo trên người cũng ướt đẫm, mở cửa đứng ở gian thay giày, từng giọt mồ hôi từ cằm rơi xuống đất.
“Ôi chao tổ tông của tôi ơi, con cuối cùng cũng về rồi. Con xem hôm nay trời nóng như này đi ra ngoài chạy cái gì mà chạy, nhìn xem nóng thành thế nào rồi?”
Dì giúp việc vừa thấy cậu về, vội lấy khăn sạch từ phòng tắm tầng một đưa đến.
Chu Hạo nhận lấy khăn, tiện tay xoa mấy cái, cúi đầu cởi giày.
Bên cạnh tủ giày có ba đôi giày đặt ngay ngắn, trong đó có một đôi màu trắng của nữ, Chu Hạo nhận ra đó là giày của Đường Á Nam. Hai đôi giày còn lại đều là của nam, nhìn không phải của Chu Thần nhưng lại rất quen.
Chu Hạo hỏi dì: “Có khách đến nhà ạ?”
Dì cười cói: “Đúng vậy, tiểu Quý với tiểu Phạm đến hơn nửa tiếng rồi, nói là đến tìm cháu, giờ vẫn đang ngồi chờ ở phòng khách kia kìa.”
Chu Hạo khựng lại, đang chuẩn bị bước đến phòng khách, Quý Lâm và Phạm Dật Hiền nghe thấy giọng nói đã ra ngoài trước.
“Sáng sớm cậu không ở nhà chạy đi đâu thế… đờ mờ, Chu Hạo cậu điên à, ngày nóng như vậy còn đi xông hơi?” Quý Lâm trợn mắt há hốc mồm.
Chu Hạo liếc nhìn cậu ta một cái, bỏ qua câu hỏi của cậu, lấy ly giấy dùng một lần rót nước, ngửa đầu uống cạn.
“Các cậu đến làm gì?”
“Đến gặp cậu đó.”
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tan-hoc-to-se-cho-cau/402435/chuong-33.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.